Trang chủ

CẦU MONG MỌI NGƯỜI ĐƯỢC BÌNH AN VƯỢT QUA ĐẠI DỊCH

Những ngày hôm nay, thật là buồn khi thấy những hoàn cảnh khó khăn, bà con , vì đại dịch mà ở lại Sài gòn cũng không xong, về cũng không được. Dù có các chuyến bay, chuyến xe nghĩa tình đưa bà con về quê, nhưng cũng không thấm vào đâu, Có những đoàn hỗ trợ nhưng cũng chỉ phần nhỏ. Thật xót khi thấy những bà con có hoàn cảnh khó khăn, không nơi nương tựa, làm lụng vất vả, bữa ăn qua ngày, nay đại dịch ập đến, chẳng biết nương tựa vào đâu, Chỉ còn trông cậy và phúc đức của mỗi người, mà cùng nhau vượt qua đại dịch.

Mới sáng, nhận được tin, chú hay giao thịt bò cho bên cửa hàng bên mình, đã mất, vì không qua khỏi covid, mà bản thân chú lại có bệnh nền, tiểu đường tuýp 3.

Mới ngày nào, còn ngồi với chú, thanh toán tiền thịt bò cho chú, mà nay chú đã mất. Dù hơn 60 tuổi, nhưng nhìn chú vẫn rất khỏe, tự lái xe máy đi bán, đi giao.

Từ khi dịch xảy ra, đã hơn 2 tháng, không thấy chú giao, chỉ có con cháu chú giao, hỏi thì nói, chú nay nghỉ ở nhà, chứ dịch ghê quá, tụi em đi làm. Có nhắn tin zalo, hỏi thăm chú, chú vẫn ổn. Chú đi cách ly, mình cũng không hay biết, cứ tưởng chú lớn tuổi, bàn giao lại công việc cho con cháu. Nhưng hôm nay nhận tin, thì thật quá bất ngờ.

Vậy mới thấy, đời người vô thường, tai họa đến bất cứ lúc nào, nên hãy bình tâm, biết trân trọng những gì mình đang có, và vun bồi cho gốc Phúc Đức của chính mình. Gốc của con người là Phúc Đức.


Cũng hôm nay,bên ban chấp hành hội đồng hương, giao cho mình nhiệm vụ hỗ trợ gia đình một người đồng hương  ở Tây Giang, Tây Sơn, đưa tro cốt của anh về quê , anh bị mất cũng do nhiễm covid, nghe mà lạnh người.

Tìm hiểu về hoàn cảnh của anh, thì mới thật xót xa. Rời quê hương, 3 cha con anh vào Sài Gòn mưu sinh, dịch ập đến, về cũng không được, công việc thì cũng không có làm, mà bản thân 2 cha con anh lại nhiễm covid, người con thì đang đi cách ly quận 2, anh thì đi cách ly được 7 ngày, thì bệnh trở nặng không qua khỏi.

Anh được mang đi thiêu xác tại Bình Hưng Hòa, theo chương trình của nhà nước, gia đình chỉ nhận được tin, và hẹn ngày giờ lên nhận hủ cốt anh về. Cả nhà muốn đưa hủ cốt anh về với quê hương, nhưng chẳng biết làm sao.

Mọi việc liên hệ và làm, đều qua online, nhờ sự hỗ trợ anh chị đồng hương, cuối cùng mình cũng liên hệ và đưa được anh về với mảnh đất quê hương.

Cầu mong anh được siêu thoát.

Nam mô a di đà phật!


Giờ chỉ cầu mong, mọi người được bình an, chung tay cùng nhau vượt qua đại dịch. 

QUÊ HƯƠNG LÀ ĐIỂM TỰA

Quê hương đất nước là điểm tựa

Ai rời quê hương, xứ sở mới thấy được, “ khi ta ở đất là nơi ta ở, khi ta đi, đất bỗng hóa tâm hồn “. Rời quê hương, vào thành phố lập nghiệp, mà đã thấy nhớ quê, nhớ hình ảnh, nhớ không khí,,, mọi thứ cứ như là một phần của cuộc sống.

Vậy có thấm vào đâu, so với những người rời xa quê hương, sang một đất nước khác lập nghiệp. Nhiều lần đi nước ngoài, nghe thấy tiếng Việt thôi, là thấy vui rồi, huống hồ chi, là họ phải rời xa đất nước mình, đi sang đất nước khác sinh sống.

Mới thấy, quê hương là nơi chôn nhau, cắt rốn. Nó thiêng liêng đến mức nào.



Thôi, chuyện định cư nước ngoài, mình không nói, bởi mình chưa biết cảm giác đó, còn cảm giác rời xa quê hương và Sài Gòn thì đã trải qua. Cũng như nhiều anh chị đồng hương khác, họ vẫn luôn đau đáu là làm sao để quê hương ngày càng phát triển, đời sống bà con thấm khá, quê nhà phát triển. Khi vào đây, được gặp gỡ nhiều chú lớn tuổi, họ luôn khát khao và nhớ về quê hương, nhớ tiếng nói, nhớ những người anh em Tây Sơn vào Nam. Đến những người trẻ như mình, cũng cảm nhận được điều đó, cũng được tham gia vào hội đồng hương Tây Sơn, nơi những người con Tây Sơn vào miền Nam lập nghiệp. Dù ai cũng tất bật ngược xuôi với cuộc sống, nhưng họ vẫn dành ra thời gian công sức cho cộng đồng này.

Có những điều, mình muốn đóng gốp, nhưng không biết bắt đầu từ đâu và làm thế nào, cứ mãi hỗ trợ, cứ mãi làm từ thiện, rồi kêu gọi làm các hồ bơi, nhà thể thao,,,,,, Tức mình thấy những cái đó chỉ giải quyết được phần ngọn, làm như vậy, bao lâu mới thành được. Hội đồng hương chỉ mãi là nơi của một nhóm, chứ không thể kết nối hết cộng đồng.

Sẽ cũng các cô chú, nêu ra những quan điểm, để cùng nhau xây dựng và phát triển đó là “ Con người” Chỉ có giải quyết từ gốc rễ là con người thì mới có thể ấp ủ đó mới thành hiện thực. Để thực hiện được, ta phải có một “ văn hóa” xuyên suốt cả hành trình, không chỉ là một đời người, mà là nhiều thế hệ. Muốn duy trì được từ thế hệ này, sang thế hệ khác, thì nhất định phải hình thành nên được “ văn hóa”

 

Vậy văn hóa cần xây dựng ở đây là gì “ là văn hóa người Tây Sơn”

- Nỗ lực, kiên trì.

- Hướng về cộng đồng, cùng nhau xây dựng cộng đồng

- Chúng ta tự hào là người con Tây Sơn, sinh ra trên mảnh đất anh hùng, nên làm việc gì cũng phải đáng với nó thì ta mới làm. Xây dựng niềm tự hào , hình thành những suy nghĩ lớn.

- Cống hiến vô danh, vô lợi

- Đoàn kết, giúp đỡ lẫn nhau.

 

Những giá trị cốt lỗi này cần được duy trì xuyên suốt. Một người đa triệu phú không thể giúp quê hương thay đổi, mà một ngàn người như vậy, chắc chắn quê hương sẽ thay đổi.

Để làm được, thì chúng ta cần những buổi chia sẻ, hoạt động, những buổi giao lưu của những thế hệ cha anh, đến với các buổi ngoại khóa của các em học sinh cấp 3:

Những buổi ngoại khóa đó, làm xuyên suốt từ lớp 10 đến lớp 12, cùng với đó là các chương trình hướng nghiệp của nhà trường. Tất cả cùng mục tiêu là lan tỏa nét văn hóa của người Tây Sơn đến với các thế hệ trẻ.

Rồi một ngày nào đó, có thể là 20 năm sau, hoặc cũng có thể là 40 năm sau, chúng ta không những có 1000 và rất ngàn người cùng chung văn hóa đó, văn hóa phấn đấu vươn lên, cống hiến cộng đồng, đoàn kết, giúp đỡ nhau, văn hóa suy nghĩ lớn, văn hóa tự hào là  người con Tây Sơn…

 

Cứ như vậy, ta sẽ có những thế hệ những người con ưu tú của quê hương. Rồi tùy vào mệnh của mỗi người, người có mệnh lớn, mệnh doanh nghiệp, hay mệnh nhà nước….. Nhưng tất cả đều có chung cái gốc là văn hóa Tây Sơn. Thì quê hương tự khắc giàu mạnh. Hội đồng hương tự khách trường tồn.

Ngoài lịch sử mà cách sách viết về nhà Tây Sơn trong chương trình giảng dạy nhà trường, riêng con em huyện Tây Sơn trong các buổi ngoại khóa sẽ được cho xem nhiều bài học hơn không chỉ về đánh trận, oai hùng mà hãy khai thác khía cạnh ý chí lớn, chí lớn nhìn về non sông, tự thân lập nghiệp, dựng cờ khởi nghĩa, thu phục huyền tài…. 

Cần những buổi ngoại khóa hơn nữa về lập nghiệp, khởi nghiệp, làm ăn, phát triển quê hương, địa lý quê hương, lịch sử quê hương, đất đai quê hương là loại đất gì........kiến tạo nghề. 

Bởi : Ý chí quyết định vận mệnh, môi trường quyết định vận mệnh, trí tuệ quyết định vận mệnh..

Xây dựng cái gốc của con người là sự tử tế, là Phúc Đức. 

Một người không làm được, nhưng tất cả những thành viên hội đồng hương, cùng kết hợp với huyện ủy, kết hợp với nhà trường thì chắc chắn sẽ làm được.

GIA ĐÌNH LÀ ĐIỂM TỰA

Mới thoáng mà con trai đã hơn 1 tuổi, nhìn con lớn khôn mỗi ngày, mới thấy được thời gian trôi qua nhanh, nhìn con, chăm con,, cũng dần ra được khi xưa ba mẹ vất vả ra sao để chăm mình lớn khôn. Đợt này , dịch covid đang hành cả thế giới, chính vì vậy, mình cũng có thời gian ở nhà nhiều hơn, chơi với con nhiều hơn.

 

Thật, nếu không chăm con, chắc mình cứ nghĩ chăm con là khỏe, chăm con là nhàn, việc kiếm tiền mới là vất vả… Dạ thưa là không, chăm con, còn nhọc hơn cả trăm lần việc kiếm tiền. Chăm rồi, mới thấy sự vĩ đại, hi sinh của người vợ, người mẹ.

Nhiều khi cứ nghĩ, giao con ở nhà cho vợ chăm là khỏe, vợ lằn nhằn là la vợ “ chăm con thôi, mà cứ nói suốt ngày” . Nhưng từ khi ở nhà chăm con, mình mới thật sự cảm nhận được, sự hi sinh lớn lao của vợ mình.

Tính ra, người đàn ông vẫn sướng hơn rất nhiều. Mình cũng đã trải nghiệm, khởi nghiệp, kiếm tiền, cũng trải nghiệm luôn chăm con cả ngày.. Thì thật sự cảm nhận được sự vất vả của vợ, mình trở nên đồng cảm và phụ với vợ nhiều hơn.

Với con, thì thật đúng là, chúng chẳng nghe mình nói đâu, nó chỉ nhìn những gì mình làm. Toni cũng vậy, thấy ba đá banh, vận động thể thao, thế là con cũng hay làm theo. Thấy ba cầm sách thì cũng bắt chước phá sách,,,, ba cầm điện thoại, thì nó cũng bắt chước cầm… Như vậy mới nói, muốn con làm gì, thì ba mẹ hãy làm gương trước cho con, đừng nói, đừng mắng gì cả, con chính là bản sao những gì mình làm, quan trọng là chính mình không nhận ra chính mình mà thôi.

 

Nay con mới hơn một tuổi, cũng nói vài tiếng rất rõ ràng, tuy chưa được nói thành thục, chờ đến ngày con được 2 tuôi trò chuyện líu lo với ba, chắc vui lắm.

Con ngày khôn lớn, giỏi và thông minh, thật hạnh phúc khi được chơi với con toni à.


Mình từng được dạy rằng, “ muốn con ngoan thì ba mẹ phải có Hiếu” . Cảm giác thật hạnh phúc khi được đánh đổi những mồ hôi, công sức khi tuổi trẻ để làm việc, đến giờ có thể chăm sóc cho tứ thân phụ mẫu, có thời gian ở bên gia đình nhỏ của mình. 

KINH NGHIỆM MỞ CỬA HÀNG ĂN UỐNG NÊN TÍNH TIỀN TRƯỚC HAY SAU

KINHNGHIỆM MỞ CỬA HÀNG ĂN UỐNG NÊN TÍNH TIỀN TRƯỚC HAY SAU
 
Kinhnghiệm mở của hàng ăn uống nên tính tiền trước hay sau, việc này sẽ  tùy thuộc  vào mô hình của mình, món của mình và cách mình muốn như thế nào.Tại sao có 1 số của hàng sẽ tính tiền trước?. Tại sao có quán ăn uống xong sẽ tính tiền?.
 
Đa phần mọi người đã quen với cách ăn xong sẽ tính tiền thì sẽ tiện hơn , sẽ tốt hơn tạo cảm giác thân mật hơn với khách hàng… nhưng nó chỉ là suy nghĩ của mình thôi.
Ở nước ngoài tại sao họ lại gọi món tính tiền luôn và khi qua Việt Nam họ lại làm y chang như vậy ( gà rán KFC, Highland Coffee…) và không chỉ ngoài những quán lớn như này còn có một số quán nhỏ  như trà sữa, ăn vặt và các quán ăn thuộc hệ thống Bánh Cuốn Tây Sơn  cũng áp dụng cách gọi món tính tiền trước rồi mới phục vụ..Tất cả hình thức phục vụ như thế nào thì tùy thuộc vào cách bạn muốn như thế nào.

 Phân khúc khách hàng cho mô hình này  sẽ là những người trẻ , xinh đẹp, họ có tiền , họ chi tiêu của họ thoải mái thì sẽ áp dụng được cách đó.
Còn đối với các quán đối tượng phân khúc khách hàng lứa tuổi lớn hơn 50 tuổi, hộ gia đình hoặc như các quán nhậu thì không thể áp dụng  mô hình thanh toán tiền trước này. Bởi rất nhiều phát sinh trong lúc họ thưởng thức tại quán.
 Khi chúng ta tư vấn cho khách gọi món trước sẽ tạo ra sự chủ động với khách hàng, mỗi một người khách sẽ ăn lượng bao nhiêu là đủ , tư vấn theo các combo phù hợp không những giúp khách ăn no mà còn chạm tới cảm xúc của mỗi vị khách (phần này sẽ cần  tập trung đaò tạo nhân viên đứng quầy chuyên sâu).
Có nhiều cửa hàng ban đâu việc tính tiền ghi bill chúng ta có thể làm bằng tay, thậm chí chủ cửa hàng thu luôn, thì khỏi ghi bill luôn,,, sau khi cửa hàng chúng ta thu về lợi nhuận, có thể đầu tư hơn về các thiết bị tính toán như máy in bill và các vật dụng hiện đại giá cao hơn 1 chút để ngày càng nhân rộng hoàn thiện cửa hàng mình hơn.
 Tóm lại cái ưu điểm  nổi trội hơn của tính tiền trước so với tính tiền sau khi ăn   chính  là THUẬN TIỆN QUẢN LÝ VÀ VẬN HÀNH , TRÁNH THẤT THOÁT.
 Việc sử dụng cách tính tiền trước rồi mới phục vụ sẽ giúp chúng ta dễ trong việc quản lý và  vận hành kể cả khi chúng ta không có mặt ở đó. Giúp tránh sai sót cho nhân viên, tiết kiệm nhân sự, thời gian ..Ngoài ra cũng có 1 số nhược điểm ( khách cần gọi thêm món gì đó) sẽ gây hơi bất tiện một chút và chũng ta cũng phải chấp nhận. Nhưng để khắc phục tình trạng này, thì chúng ta sẽ tính toán và tạo ra nhiều combo có sẵn để khcsh gọi, tất nhiên các combo này, chúng ta sẽ thiết kế sao cho hợp lý và thật sự đúng cái mà khách đang cần.

CÁCH CHỌN SẢN PHẨM KINH DOANH CỬA HÀNG ĂN UỐNG THÀNH CÔNG

CÁCHCHỌN SẢN PHẨM KINH DOANH CỬA HÀNG ĂN UỐNG THÀNH CÔNG

 

Có 5 tiêu chí

 

1.  Cáchchọn sản phẩm phải đáp ứng ít nhất 2 bữa ăn chính /ngày hoặc có thể cả ngày .Vì cửa hàng chúng ta sẽ thuê mặt bằng và bán cả ngày và thuê nhân viên,  nếu bán món ăn chỉ được ở 1 buổi thì rất khó để đạt được , khi mà chi phí là trả suốt.

 

2.   Món ăn phải đảm bảo chất lượng  ” ngon”,” bổ dưỡng”. Khi đáp ứng được tiêu chí đó thì món chúng ta thêm tiền, thì khách hàng sẵn sàng thêm tiền .  Không thể nào Ngon_Bổ_Rẻ sản phẩm rẻ thì không thể đảm bảo chất lượng cũng như là món chất lượng  và ngon bổ thì khó đảm bảo rẻ được .

 

3. Chọn các món ăn đặc sản vùng miền,  tùy theo từng các tỉnh  sẽ có các món khác nhau và chúng ta có thể mang  đặc sản đó vào thành phố lớn, nơi đây là tập hợp rất nhiều khách hàng từ nhiều nơi đến và  có thể tạo cho món ăn của chúng ta được nổi bật đặc sản của mình, nó tạo một sự khác biệt đặc trưng riêng.

 Chọn đặc sản cũng cần lựa chọn những món mà tất cả mọi người có thể ăn, tuyệt đối  không chọn các món đặc sản mang tính chất chỉ vùng miền đó mới ăn được.

Hoặc co thể các món nước ngoài mang về Việt Nam

Còn phong cách cửa hàng thì khác nữa nhé, đây mình chỉ để cập đến món ăn.

 

4. Chọn món  ăn đó có thể đóng gói mang đi được, có thể giao hàng được.  Các sản phẩm ngày nay khách hàng chọn mang đi và chúng ta nên chọn món ăn có thể phục vụ được nhu cầu của khách , lượng nhân viên văn phòng, công nhân , nhân viên, sinh viên rất đông và nhu cầu ăn sáng, trưa, xế, tối rất nhiều vì vậy nên món ăn cần đáp ứng được nhu cầu đóng gói mang đi được và chất lượng sản phẩm vẫn không thay đổi.

Sự khác biệt sản phẩm,  ngon, to, nhỏ, đẹp, vị… phải có 1 sự khác biệt mà những cái khác không có hoặc không bằng thì 1 khi đã gây ấn tượng   khách hàng thì  họ sẽ lan tòa với nhau .

 

Vd: bún chả cá Quy Nhơn, hay Nha Trang thì có sự khác biệt của nước lèo, hay khác về  loại cá, hoặc chả có thành phần nào đó đặc biệt hơn so với chỗ khá; hay khác biệt về phong cách phục vụ.….

5. Đảm bảo được nguồn nguyên liệu dồi dào đầy đủ  trong suốt quá trình phát triển , không bị hạn chế bởi số lượng 100, 200 phần…. . Không thể chọn sẩn phẩm bị hụt nguồn nguyên liệu trong quá trình mình làm. Ví dụ như, món ếch đồng, nếu thật mà ếch đi ra đồng bắt, ếch sinh sống tự nhiên, chúng ta không có can thiệp, thì làm sao mà đủ được số lượng.

 

 Khi chúng ta lựa chọn sản phầm  để kinh doanh thì tất cả đều cần đảm bảo đạt được 5 tiêu chí trên thì cơ hội thành công sẽ lớn hơn

KINH NGHIỆM MỞ CỬA HÀNG ĂN UỐNG YẾU TỐ NÀO LÀ QUAN TRỌNG NHẤT.

KINH NGHIỆM MỞ CỬA HÀNG ĂN UỐNG YẾU TỐ NÀO LÀ QUAN TRỌNG NHẤT.

Yếu tố quan trọng xuyên suốt để hội tụ 1 cửa hàng thành công thu lợi nhuận , có lợi nhuận vận hành thì cần có dung hòa nhiều yếu tố . Cứ như bánh xe, để chạy được thì :“Cần tròn, 1 lực đẩy đưa theo đúng quỹ đạo”

 

Và khi mở cửa hàng như vậy, vị trí, chất lượng món ăn, chất lượng phục vụ, dịch vụ Cơ quan nhà nước, hàng xóm xung quanh, thời tiết môi trường… Quan trọng nhất là bán hàng và quảng cáo .

 

Ví dụ nhé , bạn có thể hình dung như 1 con gà mái đẻ trứng xong sẽ kêu “cục tác”đó là báo hiệu nó vừa đẻ trứng, nó cục tác cho mọi người biết, và cửa hàng ta cũng như vậy quan trọng nhất là làm sao cho người khác biết về dịch vụ của mình, biết về điểm tốt và phải làm cho họ biết” Tại sao nên đến cửa hàng mình ăn”

Maketing như hơi thở và nó không thể dừng lại.

 

Có nhiều cách maketing và làm sao đo lường được maketing có bao nhiêu khách từ đó tìm về. Nếu 1 quán nhỏ mà không chuyên thì rất khó đo lường được những vấn đề này.

 

Hồi xưa, bản thân mình lúc còn sinh viên đi làm, Ban đầu là đi dạy kèm và cần có trung tâm gia sư giới thiệu và mình sẽ trích 40% để trả lại hoa hồng trả cho chi phí giới thiệu cho gia sư đó.

 Ngoài dạy thêm mình đi phát tờ rơi cho trung tâm gia sư thì phát hiện thêm cách mà các gia sư đó có được khách hàng đó là có thể dùng website ,và chiến lược online.

Năm 2009 đã có facebook rồi và các anh chị đi trước họ đã tận dụng để bán hàng rồi, riêng bản thân thì mình chỉ lập để chơi thôi.

 

Mình làm, đi dạy kèm cho trung tâm gia sư  và nghiệm ra cách làm. Sau đó mình bắt đầu mở 1 trung tâm gia sư riêng khi đang là sinh viên năm 2. Để có học viên , cái chính để maketing lúc đó thì là in ra 1000 tờ rơi loại giấy A5( 150d/ tờ cho chi phí) và địa điểm phát trên các ngã tư ,đèn đỏ phát tuần 2_3 lần. ( tự mình đi phát, sau này có tiền, mình cũng có mướn sinh viên đi phát tờ rơi cho mình).

 

Bạn hình dung cứ trung bình phát 1000 tờ , mình có 2-3 phụ huynh gọi đến tham khảo và chốt  được 1 lớp để dạy. Một lớp như vậy, mình thu hoa hồng  tầm 300k_ 400k . Như vậy tỉ lệ maketing ở đây là cứ 1000 tờ, có được 1 lớp. Đó là mình đã maketing đúng phân khúc khách hàng, lựa chọn khách hàng để phát, chọn lọc càng đúng, thì tỉ lệ càng cao.

 

Phải biết chọn phân khúc khách hàng tiềm năng : nhu cầu lứa tuổi …. 

 

Như vậy bạn biết được để 1 cửa hàng bán được cần tiếp cận rất rất nhiều khách hàng. Bạn có thể làm online hoặc offline đều được nhưng bắt buộc làm xuyên suốt để nhiều khách hàng biết đến.

 

Khi có khách hàng về ta cần chú tâm vào cách phục vụ, chăm sóc khách hàng để đạt được cảm xúc khách hàng ( chất lượng phục vụ, chất lượng món ăn, giữa con người với nhau, sự chân thành tử tế với nhau).

 

 Chính điều đó sẽ có được tệp khách hàng mới từ khách đã trải nghiệm dịch vụ của chúng ta chính họ sẽ quảng cáo cho những người thân của họ biết đến và khi họ hạnh phúc thì chúng ta thành công.

 Điều cốt lõi quan trọng nhất khi mở cửa hàng ăn uống đó là luôn luôn MAKETING NHƯ HƠI THỞ.

 

 

TẠI SAO BẠN PHẢI NGHĨ XA HƠN

Tại sao tâm bạn phải rộng.

Nhiều người nói đã tốn công phải nghĩ thì hãy nghĩ lớn, vậy nghĩ lớn là gì. Nhưng thực sự nếu cứ nghĩ lớn mà mình không chịu hành động thì thật là tai hại. Chính xác hơn là “ nghĩ lớn , nhưng làm từng việc nhỏ nhất”

Thay vì nghĩ ra trường mình sẽ làm việc A, vị trí Z,,, đó là chúng ta nghĩ, chúng ta muốn, nhưng thực sự để làm được vị trí Z, công việc A, thì chúng ta phải bắt đầu từ hôm nay, làm những công việc nhỏ nhất. Nhỏ nhưng sẽ rất khó. Bởi người ta đã chứng mình rồi “ khi lượng đủ, chất sẽ thay đổi” . Nên chúng ta sẽ tích lũy từ những việc nhỏ nhất, và lích lũy tròn tâm nhất. Bởi không ai biết được ngày mai , tương lai mình làm gì. 

Hôm nay bạn có thể học ngành công nghệ hoá học, giáo viên,,,ngày sau bạn có thể làm chủ nhà hàng, hay làm chủ tịch huyện,,,, được mà.  Và điều đó trở thành hiện thực nếu như hôm nay chúng ta cố gắng tích lũy từng chút một.

Một bạn siêng năng, làm thêm suốt những năm tháng còn là sinh viên, họ tranh thủ mọi thời gian rảnh để học thêm kỹ năng,,,, với họ khái niệm thất nghiệp là không có.  Và với những bạn này, khả năng làm việc trái ngành học cũng cao.


Từ 18 đến 30 là thời gian vàng để chúng ta tích lũy, bởi sau đó mà sự tích lũy của chúng ta chưa đủ, bạn sẽ phải kèm theo nước mắt của mình. 


Những việc như là phân chia lại thời gian, để đi làm thêm công việc a, đi học thêm kỹ năng b, học cách từ chối những hành động giết thời gian c, học cách từ chối thấy vậy mà khó hơn là nhận lời.

Từ chối những bữa đi chơi vì phải đi làm, từ chối những bữa Cafe tám dóc vì đi học thêm tiếng anh, học thêm nhảy, học thêm đàn... 




Bạn biết không, khi xưa một người bạn của mình, đi phỏng vấn xin việc, thì công việc đó yêu cầu là sinh viên tốt nghiệp trường dhspkt, chuyên ngành Điện tử. Nếu về tiêu chí này thì cả khối sinh viên. 

Nhưng lý do bạn đó được nhận là gì, những người khác lại không, đó là bạn đó đá banh hay, vào vòng anh trưởng phòng kỹ thuật hỏi, đá banh hay không, thì bạn này nói em đá cho khoa khi còn là sinh viên. 

Vậy là được nhận.

Cái ở đây Chính là, công việc này họ không quá yêu cầu về chuyên Môn, bởi chuyên Môn sẽ được đào tạo lại, chứ chẳng sinh viên nào ra trường mà dám giao việc cho làm cả. 

Ở đây là để chúng ta biết, để cố gắng trau dồi cho mình những kỹ năng, đã trau dồi cho mình, nó mãi mãi là của mình, giúp mình phát triển hơn mà thôi.



Khi bạn đi làm, dù bất kỳ là công việc gì, hãy làm từ những việc nhỏ nhất. Sau này ra trường bạn muốn làm quản lý, muốn làm trưởng phòng, nhưng bạn chưa từng làm qua cảm giác rửa chén, dọn dẹp, sai vặt đi photto, mua cafe,,,, thì thật khó. Dù biết chức năng bạn không có làm việc đó, nhưng trong công ty bạn lại có những con người làm việc đó. Hoặc về nhà, bạn cũng sẽ làm việc đó. Công việc là một phần nhỏ trong cuộc sống mà thôi. 


Nếu không làm rửa chén, sao hiểu cảm giác bị nước rửa chén ăn tay, nếu không lặt rau sao biết là lặt sao cho không dập, lặt sao cho nhanh, nhất là lặt sao cho không đen móng tay, sao cho không hư mất bộ móng ( để biết sau này, khi quan sát bạn nữ nào đi làm phục vụ mà quất bộ móng đỏ chót, thì khỏi nhận, chứ nhận vô rồi tội bạn ấy, uổng mất bộ móng mấy trăm ngàn , cả triệu chứ ít na )

Nếu không nướng thịt , sao biết khói nó làm cay cả mắt, dầu nó dính đầy cả mặt, mỡ dính đầy cả tay. Nếu không làm, sao biết thương những bạn nữ khi đứng vị trí này. 


Tại sao bạn phải đi làm, dù biết bạn không đi làm, thì cha mẹ cũng sẽ gửi tiền ăn học cho bạn. 

Đơn giản vì những lúc đó người bạn lớn hơn một chút, tâm bạn lớn hơn một chút, bạn chẳng còn quá ích kỷ cho bản thân mình, bạn muốn thử sức, bạn giúp đỡ cha mẹ, bạn biết cha mẹ không phải đầy tớ của con. 

Tâm bạn rộng hơn, nên bạn muốn gánh vác một chút công sức với ba mẹ.

Tâm bạn rộng hơn, nên bạn muốn đi làm để phát triển bản thân mình

Tâm bạn rộng hơn, bởi bạn muốn tương lai mình tốt hơn, thành công công hơn, thì mình phải bắt đầu từ ngày hôm nay.

Tâm bạn rộng hơn vì bạn biết nghĩ về người khác nhiều hơn, không còn ích kỷ cho riêng bản thân mình.

Những lúc này, bạn biết không, bản thân chúng ta đã dần trưởng thành, mà chúng ta không kịp nhận ra mà thôi.

Và khi tâm bạn rộng, bạn sẽ nhận ra là thời gian của chúng ta có giới hạn.  Và khi xa gia đình,thì bạn sẽ thấy thời gian ở bên ba mẹ được đếm bằng tay.     Mọi thứ đến với mình đều trân quý.

LÀM GÌ ĐỂ TỒN TẠI VÀ PHÁT TRIỂN

Đối với kinh doanh về mảng ẩm thực , đồ uống hay còn gọi là F&B thì yếu tố quyết định sống còn, tồn tại, phát triển hay không nằm ở văn hoá công ty.

Chính cái văn hoá ấy mới là cái quyết định, chứ chẳng phải sản phẩm, hay là gì khác. Bởi sản phẩm của bạn dù thế nào đi nữa, cũng sẽ bị bắt chước, mô hình bạn ra sao cũng sẽ bị sao chép, thậm chí người làm sau, họ bắt chước còn giỏi hơn, tối ưu hơn cả người đi trước. Duy có một cái họ không bao giờ làm được, đó Chính là văn hoá của công ty bạn. Chính cái văn hoá ấy tạo nên những con người phù hợp làm việc chung với nhau. Cùng nhau phục vụ khách hàng của Chính mình.



Người ta thường nói trong kinh doanh “ tiền là vua, và văn hoá là hoàng hậu”

Khách hàng sẽ ở lại với bạn khi bạn làm họ hài lòng, chất lượng phục vụ ở đây Chính là sự hài lòng của khách hàng. Chất lượng ở đây bao gồm cả chất lượng món ăn, đồ uống đến chất lượng phục vụ, ,,,, mọi thứ đều hướng đến sự hài lòng của khách hàng tiềm năng của bạn.

Có hài lòng thì khách mới quay lại, có hài lòng thì khách mới giới thiệu bạn bè, bởi lợi nhuận chỉ xuất hiện khi khách quay lại lần 2, còn lần đầu, đa phần chi phí đã rơi vào hết marketing, Chính vì vậy, dù bạn có marketing cỡ nào mà ở phần sau bạn không đáp ứng được, thì cửa hàng của bạn rất khó tồn tại.

Mọi thứ phải được hài Hoà và cân bằng. Và cái khó là làm sao để mọi người trong cửa hàng họ đều hiểu và thấu triệt cái văn hoá, cũng như hiểu được chúng ta cần phải làm gì.

Phục vụ nghe có vẻ nhẹ nhàng , nhưng phục vụ sao để đảm bảo sự hài lòng khách hàng thì nó không dễ. Cũng giống như bạn làm việc ý, có công việc, bạn làm thì dễ, nhưng để bạn làm, thăng tiến lên đỉnh cao trong công việc thì không dễ. 

Vậy nên cái Chính là tìm những con người phù hợp, chứ không phải là tìm người tài , nhất là trong lĩnh vực này. Bởi người phù hợp và có phương pháp thì chắc chắn họ sẽ thành tài, cái chúng ta là phải có phương pháp.


PHÂN BIỆT KINH NGHIỆM, KIẾN THỨC, TRI THỨC, TRÍ THỨC VỚI TRÍ TUỆ

TRI THỨC, KIẾN THỨC, TRÍ THỨC KHÁC TRÍ TUỆ

-------------------

Để cuộc sống được tốt đẹp, hạnh phúc thì có một thứ mà chứng ta cần phân biệt rõ, để tránh bị NHẦM và áp đặt những thứ đó lên cuộc sống, khiến cuộc sống quanh mình BẤT ỔN.

- Bạn chỉ biết cái gì bạn biết, và mình chỉ viết những cái gì mình biết.

- Đó là nhầm giữa tri thức,kiến thức, trí thức với Vốn sống.

Người có trí tuệ sẽ nhận biết ngay điều này.


Trí thức: là giới những người học rộng, học sâu, hiểu biết rộng, hiểu biết sâu về một chuyên môn, về một lĩnh vực hay một số lĩnh vực  nào đó. 

Kiến thức: thì có 2 phần, kiến thức phổ thông và kiến thức chuyên ngành.

Kiến thức phổ thông, là chúng ta học, biết những điều cơ bản về khoa học, địa lý.... Những gì chúng ta học trong quá trình ngồi ghế nhà trường.

Kiến thức chuyên ngành, sâu về một chuyên ngành, chuyên môn nào đó,  để phục vụ trực tiếp cho công việc.

Kinh nghiệm: là những gì ông bà ta đút kết lại trong cuộc sống. Nhưng theo thời gian , mọi thứ dần đang thay đổi, nên sẽ có những cái không còn phù hợp, thậm chí là lỗi. Kinh nghiệm đó chỉ đúng với hoàn cảnh, con người và thời gian lúc đó.

Tri thức: là chúng ta đi cóp nhặt trong cuộc sống, thường thì xấu cũng cóp, tốt cũng cóp, bởi ta thiếu đi cái quy chiếu chuẩn để cóp.

Bởi cuộc sống là cân bằng . Nên khi ta cóp về tài chính, khi ta phát triển thêm về năng lực tài chính, nhưng cuộc sống ta lại bất ổn những mặt khác, bởi tài chính cũng chỉ là một phần nhỏ trong bánh xe cuộc sống.


Nếu không có trí tuệ, chúng ta rất dễ bị NHẦM và cái TÔI rất cao. 


Người có trí tuệ là người vận dụng, ứng dụng được những kiến thức, tri thức, kinh nghiệm vào trong cuộc sống, nó tạo ra kết quả. Họ hiểu được, quy chiếu được, ứng dụng được để tạo nên cuộc sống hạnh phúc, thành công.

7 PHẦN BÁNH XE ĐỜI NGƯỜI


Bánh xe 7 phần của đời người.


Cuộc sống vốn là sự cân bằng, và tiến hoá để tốt hơn.

Bạn chẳng thể di chuyển nếu khuyết, hay có chăng là sự khập khiễn, kéo lết qua ngày tháng.

Đến một lúc nào đó, bạn sẽ kiệt quệ và từ bỏ.


Bánh xe to hay nhỏ, điều đó không quan trọng bằng tròn hay khuyết.

Vậy 7 phần đó là gì

1. Sức khoẻ

2. Trí tuệ

3. Hạnh phúc gia đình

4. Tương lai con cái

5. Công việc

6. Quan hệ

7. Tài chính.

Đầu tiên là sức khoẻ và trí tuệ, đức phật từng nói, 2 thứ quan trọng nhất đời người đó là " sức khoẻ và trí tuệ".

Bạn chẳng thể làm gì với cuộc sống này nếu bạn thiếu đi sức khoẻ, mọi thứ là vô nghĩa khi bạn thiếu nó.

Trí tuệ nó khác với kiến thức hay tri thức. Có rất nhiều người học cao, bằng cấp cao, nhưng đó là kiến thức phục vụ cho công việc bạn nhé. Còn trí tuệ là phục vụ cho cuộc sống.

3. Hạnh phúc gia đình, bởi gia đình là điểm tựa, bạn chẳng thể yên, chẳng thể tròn việc khi gia đình không ấm êm. Cũng giống như bạn chẳng thể đứng vững nếu như có động đất,  bởi nó là điểm tựa. 

Một nhà bác học nói " hãy cho tôi một điểm tựa, tôi sẽ nhấc bổng trái đất này lên ".


4. Tương lai con cái, nó thật là điều bạn cảm nhận sâu sắc khi mình được làm cha , làm mẹ. Nhiều người làm tất cả chỉ để lo cho tương lai con cái. 

Nhưng chúng ta hiểu thế này nhé " cho con núi tiền không bằng cho con một đường đi" 

Trái tim người mẹ là trường học của người con, cha là người thầy vĩ đại của con".

5. Công việc, công việc ổn, thăng tiến . Chúng ta phải có lao động để cân bằng và phát triển, Bạn cũng chẳng thể yên tâm, nếu như công việc trắc trở. Ông bà có câu " mệnh mà không thoả , vận đời trân chuyên ". 

6. Quan hệ, từ bạn bè, anh chị em, bà con, hàng xóm, đồng nghiệp.... Bởi chúng ta là một phần cộng đồng. Mọi thứ đều ảnh hưởng đến ta. Chúng ta cũng chẳng thể tồn tại nếu thiếu đi cộng đồng.

7. Tài chính, thì rất quan trọng, nhiều người dành cả thời gian cho tài chính, nhưng cuối cùng rồi tài chính cũng chỉ là một phần thôi, chẳng phải là tất cả. 

Tài chính là phương tiện cho cuộc sống mà thôi.


Chúng ta sẽ cân bằng nhé. Có một điều không thay đổi là chúng ta có 24h, một ngày .Và thời gian thì nó chẳng dừng bao giờ.

Đời người chúng ta đang trải qua, chỉ là một khắc của thời gian vũ trụ mà thôi.

Nó ngắn lắm.

#nguyendinhchinh