Trang chủ

CÂY LÚA, CON BÒ NUÔI CHÍNH KHÔN LỚN TỪNG NGÀY

Hi bạn!

Với những nhà nông như gia đình Chính thì con bò, cây lúa, cây mì.. là những hình ảnh thân quen gắn liền năm tháng, ở miền quê, ruộng nương là những cánh đồng nhỏ, nằm phía dưới chân núi, mỗi năm là được có 2 mùa, có những nơi mỗi năm chỉ làm được mỗi mùa mưa, những mùa còn lại không thể làm được vì không có nước.

 

Hàng năm, mõi khi nhà trồng lúa là khổ nhất, lúc đầu, không có máy móc, phải cày bò, xạ cũng bằng bò, mõi mùa xạ lên là người mệt lả, Chính nhớ có đám ruộng trước nhà, vì ruộng nhỏ, lại có nhiều cây trụ điện nên không làm " Xạ" bằng bò được, Chính và Ba, thay nhau kéo cái bừa để làm phẳng ruộng trồng lúa, nghĩ lại cái thời đó sao mà thấy thương Ba ghê, làm lụng như thế để nuôi đàn con khôn lớn.

 

Cái thời mình đi học Đại học, thì ngoài tiền vay sinh viên thì đồng tiền từ những con bò chính là nguồn trang trãi chi phí trong suốt thời gian đó. Lúc nhỏ thì vừa học vừa đi chăn bò, để rồi lớn lên chính con bò là nguồn nuôi ta trưởng thành. Mỗi năm khi Chính về nghỉ hè hay nghỉ lễ, nhiều bà con trong xóm đùa vui rằng thằng Chính nó về nó dắt mấy con nghé đi nữa á, vì mỗi năm đi học là Chính lại dắt đi hai con nghé để đi học.

Nuôi  mấy con nghé con chưa kịp lớn, phải bán, mõi khi đến dịp đóng học phí, lo cho bốn người con ăn học đại học, làm riết, ba mẹ ốm nhôm, mõi năm về quê,nhìn ba mẹ hao gầy theo năm tháng, phận làm con mà cứ lo công việc, mỗi năm chỉ về một hai lần. Cảm giác nhói tim,khóc thầm trong lòng, tự hứa với bản thân, nhanh nhất có thể , mình sẽ có nhiều thời gian bên ba mẹ. 

Ngước lên nhìn trời xanh. nhìn xuống đôi chân dính bùn, xa xa là cánh đồng chạy tí đến chân núi. Quê hương thanh bình, nơi sinh ra và khôn lớn, có gia đình luôn bên cạnh. Thời chăn bò lại ùa về trong ký ức.


Tuy vất vả, vậy mà được ở nhà, bên cha mẹ, bây giờ, nhìn những đứa cháu vô tư, hồn nhiên, mà mình cảm thấy thời gian nó đi nhanh thế nào. Lặng lẽ, âm thầm, không chờ đợi ai cả.

Nguyễn Đình Chính      " Nếu bạn có ước mơ - hãy kiên trì thực hiện nó "

BẢO TÀNG QUANG TRUNG, NIỀM TỰ HÀO CỦA NGƯỜI CON TÂY SƠN

Hi Bạn!

Nếu bạn có dịp ghé về Tây Sơn Tây Sơn Bình Định, thì một địa điểm bạn không thể nào bỏ qua là Bảo Tàng Quang Trung, nơi lưu trữ những chiến công một thời lịch sự oai hùng của dân tộc, đời đời nhớ ơn " anh hùng áo vải cờ đào Quang Trung - Nguyễn Huệ" Là một người con của đất Tây Sơn nhưng mãi đến năm 22 tuổi, mình mới có dịp ghé thăm nơi này. Đường vào bảo tàng, thật uy nghi và tráng lệ, vào những ngày lễ tết, nơi đây thường có các hoạt động, các trò chơi dân giang ở Bình Định, theo thường lệ mồng 5 tết âm lịch, là người Dân Bình Định tổ chức  lễ Chiến thắng Ngọc Hồi Đống Đa tại khu bảo tàng như là biểu diễn võ thuật, đua thuyền, ca hát....


KHU TỔ CHỨC CÁC TRÒ CHƠI DÂN GIANG

Dạo một vòng quanh khu bảo tàng, thật uy nghiêm và nơi đây là nơi ghé thăm của các vị lãnh đạo đất nước ngày nay tưởng niệm và nhớ ơn nhà Tây Sơn.


GIẾNG NƯỚC TẠI BẢO TÀNG

Giếng nước lịch sử, nước ở đây rất mát, tới đây, các bạn có thể tận tay xách nước từ giếng lên để uống, để rửa mặt cho mát mẻ. Nước giếng là mát thôi rồi.

Vào bên trong, Bảo tàng được thờ rất ấm cúng và trang trọng. Người dân thắp hương, tưởng nhớ về những vị anh hùng, đồng thời cầu mong được phù hộ may mắn.


NƠI THỜ CÚNG RẤT TRANG NGHIÊM

Những vũ khí, phương tiện chiến tranh của nhà Tây Sơn cũng được lưu trữ lại rất nhiều. Có cả Long Bào của vua Quang trung, của Nguyễn Nhạc, Nguyễn Lữ.

Tiếp theo là đi ra phía ngoài, bên phải, nơi đây có các nhà sàn, lưu trữ các loại nhạc cụ thời xưa.

Bảo tàng là nơi gọi nhớ cho chúng ta một thời lịch sử oai hùng, oanh liệt của dân tộc Việt Nam. Là nơi con cháu ngày nay, phải biết là gì để xứng đáng với công lao mà ông cha ta để lại, bảo vệ giữ gìn non sông, đất nước.

Hãy đến với Tây Sơn, đến với những người con đất võ nồng ấm, đến với vùng đất linh thiên, nơi trùng trùng điệp điệp những dãy núi bao quanh, nơi thượng nguồn của những con suối, nơi khí hậu thanh bình.

Chúc các bạn có chuyến đi thật đẹp và ý nghĩa.

Nguyễn Đình Chính " Nếu bạn có ước mơ - hãy kiên trì thực hiện nó 

CUỘC SỐNG LÀ NHỮNG SỰ LỰA CHỌN

Hi bạn!

Cuộc sống là sự lựa chọn, trong cuộc đời chúng ta đã trải qua biết bao là lựa chọn, và hôm nay là kết quả của những lựa chọn đó trong quá khứ. Có những lựa chọn khiến con người ta hạnh phúc, những lựa chọn khiến ta hối hận, những lựa chọn làm ta cảm thấy tự hào, và đâu đó vẫn có những lựa chọn khiến con người ta ám ảnh suốt cuộc đời.

Lúc trước, mình cũng có những lựa chọn nó làm thay đổi cuộc sống của mình, đó là lúc Chính lựa chọn con đường kinh doanh, không theo cái nghề mà mình đã học suốt 4 năm đại học, bước và một lĩnh vực mới, mà nói chung mình không biết được xíu gì về nó, nhưng điều mà khiến mình lựa họn đó là, cái mục đích cuối cùng mà mình hướng tới.


CUỘC SỐNG LÀ NHỮNG LỰA CHỌN

Mình hay nghe ông bà ta nói " Phi thương bất phú". Những điều mà mình mong muốn đạt được đã định hình trong tâm trí mình, mình muốn có thời gian để mình tự do, không bị gò bó.  có tiền để lo cho bản thân và phụ giúp cho gia đình thoát khỏi nghèo khổ, ba mẹ đỡ vất vả hơn, chăm lo cho cha mẹ đỡ hơn, chứ nhìn thấy bố mẹ làm vần vật, thân hình gầy gò, làm con, mình cảm thấy rất có lỗi, lúc đó chính chỉ muốn vậy.

Lúc đó, nếu minh đi làm kỹ sư, trong một khoản thời gian đầu, mình sẽ có tiền nhiều hơn, chắt chắn là nhiều hơn so với lúc mới ra làm kinh doanh. Nhưng sau này thì sao thời gian mình không có, tiền thì sẽ giới hạn theo bậc lương, cứ như vậy sau 5 năm, 10 năm thì chính được gì, thời gian đâu có dừng lại, ba mẹ sẽ già đi, nên chính quyết định đi theo con đường kinh doanh.


HÃY CỨ KHÁT KHAO - HÃY CỨ DẠI KHỜ

Bạn biết không, lúc ra trường, kinh nghiệm kinh doanh không có, tiền cũng không có, lúc đó Chính còn đang nợ tiền vay sinh viên, thiết nghĩ, mình bắt đầu từ đâu bây giờ, vậy mà sau thời gian lao vào làm, không biết mệt mỏi, chính cũng làm được, thời gian ấy, nói thật làm đến thời gian cũng không có, tiền bạc thì thiếu lên thiếu xuống, nhưng không hiểu sao, mình vẫn làm hăng say. Chính luôn hạnh phúc với quyết định của mình khi đó.

Khi bạn lựa chọn hay quyết định một điều gì đó, điều chắn chắt sẽ sảy ra đó là sự đánh đổi của bản thân. Có những đánh đổi khiến bạn hối tiếc, nhưng chỉ cần bạn luôn hạnh phúc với những lựa chọn và đánh đổi thì bạn đã thành công, bởi điều thành công, không phải là kết quả, mà thành công là điều mà bạn cho là hạnh phúc. Còn nếu như bạn có được tất cả những thứ, mà điều đó không làm bạn hạnh phúc, thì như vậy không thể gọi là thành công.

Chúc bạn, có những lựa chọn theo trái tim mách bảo.

Nguyễn Đình Chính " Nếu bạn có ước mơ, hãy kiên trì thực hiện nó"

TUỔI THƠ CỦA NGUYỄN ĐÌNH CHÍNH PHẦN 2

Hi bạn!

Sau thời gian học cấp 1, với bao vất vả, thì khi lên đến cấp 2, gia đình Chính cũng mua được căn nhà ở bên đây suối, giúp anh em đi học nhẹ nhàng hơn. Không còn phải băng qua con suối mỗi khi mùa mưa nước lũ, đường đi đến trường cũng gần hơn.


NGÔI NHÀ MỚI CỦA CHÍNH KHI QUA BÊN KIA SUỐI

Ở thời điểm đó gia đình Chính  có phần đỡ hơn trước,  bởi các anh chị cũng đã lớn, chị 2, chị 3 học hết cấp 2 là nghỉ học, vào sài gòn làm công nhân, phụ giúp gia đình nuôi 4 đứa em ăn học, thương chị hai, chị ba lắm, hai chị phải nghỉ học sớm, vào nơi đất khách quê người, làm công nhân, kiếm tiền gửi về phụ giúp gia đình, trong suốt thời gian làm công nhân may ở Sài Gòn, do không cần thận mà chị ba bị phỏng bàn tay khi đang hấp vải, chuyện đó, mãi về sau, tết về, gia đình mới biết, chứ chị cũng không dám nói với gia đình vì sợ ba mẹ lo lắng.


GIA ĐÌNH HẠNH PHÚC LÀ ĐỘNG LỰC ĐỂ CHÍNH PHẤN ĐẤU

Chị hi sinh, cả thời gian, tuổi trẻ và sắc đẹp để lo cho gia đình,phụ lo cho những đứa em ăn học đến nơi đến chốn.

Thời gian trôi, rồi các anh em cũng lớn dần, mọi người đều có thể làm việc và phụ giúp gia đình, và cuộc sống cũng được nâng lên, thoải mái hơn. Tôi yêu gia đình tôi lắm, tuy có khó khan, đói khổ nhưng cả gia đình ai cũng yêu thương nhau, rất hòa thuận. Cũng nhờ đó, mà giúp cho anh em tôi có tính cần cù, chịu khó, chịu khổ, vượt qua bao nhiêu khó khăn, cũng không thấy thấm vào đâu, chắt có lẽ là do" chúng tôi đã được tôi luyện chín" trước khi ra đời.

 Điều mà Chính cảm thấy hơi tiếc nuối đó là để đôi mắt bị cận, lúc năm cuối cấp, thời còn ở quê, cái tiếng Đại Học nó rất lớn, nên gia đình ai cũng muốn muốn mình đậu đại học, mà chính cũng vậy, rất khát khao và quyết tâm để đậu đại học, chính ban ngày đi học trên lớp, buổi chiều học thêm tại trường, tối về còn đi học thêm thầy cô dạy ở nhà, tới 22h mới về, ăn uống, rồi học bài đến tận 2-3h sáng, sáng 6h lại thức dậy đi đến trường, cả hơn một tháng đó, Chính quyết tâm đậu đại học, ngày ngủ được 2-3 giờ, và thành quả Chính đạt được là đậu vào trường đại học, nhưng đổi lại, chính lại bị cận đôi mắt.

Quãng đời sinh viên là có thở nói là thời gian chính thay đổi rất nhiều, từ cách nhìn cuộc sống, sự thay đổi trong con người, nhìn nhận được rằng, không phải cứ có bằng đại học là oai, là đã… Đã là khi, mình có được những gì mình muốn,minh muốn có tiền để phụ giúp gia đình, cha mẹ đỡ vất vả, muốn giúp đỡ được nhiều người... muốn làm những điều mà mang lại hạnh phúc cho mọi người, muốn cho ba mẹ vui, rằng con của ba mẹ đã trưởng thành, con của ba mẹ không những lo được cho bản thân, gia đình, mà còn giúp được những hoàn cảnh khó khăn, không phải vất vả như gia đình mình lúc còn nhỏ....Bởi thành công không phải là bạn có được bao nhiêu, mà thành công tính bằng bạn cho được bao nhiêu!

Nguyễn Đình Chính " Nếu bạn có ước mơ - hãy kiên trì thực hiện nó "

HÀNH TRÌNH CHINH PHỤC VỊNH VÂN PHONG, ĐIỂM CỰC ĐÔNG CỦA TỔ QUỐC

Hi bạn!

Đi du lịch đó đây, là niềm mong ước của rất nhiều người, bởi sinh ra và lớn lên ai ai cũng muốn được ăn, được chơi, được đi du lịch thỏa thích... Nhưng với mình, đi Vịnh Vân Phong lần này không chỉ là chơi, là tò mò, biết được điểm cực Đông của tổ quốc mình ra sao mà còn là chuyến đi học vượt lên chính mình, bởi khi đi, mình phải đi bộ, trải qua một hình trình dài vượt các bãi cát, các tảng đá, rừng cây, được ngủ trong đêm giữa rừng núi. Chui qua các bụi cây, để tìm đường mà đi, cây cối thì trùng trùng điệp điệp.


QUÊ HƯƠNG TA THẬT ĐẸP

Hành trình đi thật nhiều kỷ niệm, sông nước Việt Nam mình ôi đẹp biết bao nhiêu, cây xanh, nước biển thật hùng vĩ và tuyệt vời.

Đứng trên bờ cao, nhìn biển xanh ngắt, núi rừng Việt Nam ta thật hùng vĩ, quê hương ta thật đẹp biết bao, bạn thầm cảm ơn, bao nhiêu thế hệ ông cha đã đổ máu, giữ gìn cho quê hương này.

Hành trình, đi đến 19h tối, bạn phải dừng lại, cắm trại và ngủ qua đêm trong rừng, đợi sáng mai, 4 giờ sáng dậy, băng qua dãy núi đá, khoảng 4h30 là chúng ta tới cực đông, ngắm mặt trời xuất hiện đầu tiên tại Việt Nam, hình ảnh đó đẹp không thể tả.


ANH EM DỪNG LẠI CHUẨN BỊ CẮM TRẠI QUA ĐÊM

Lúc đêm ở đây, gió hơi mạnh, nên các bạn nếu cắm trại, thì các bạn sẽ lưu ý, làm cho trại mình thật vững chắt, tránh dựng trại nơi giữ các dãy núi, hướng gió qua mạnh, lều của bạn dễ bị bay mất.

Trên hành trình đi ngược về, là mình đi bằng đường thủy, vừa ngắn gọn, vừa nhìn lại được hành trình leo trèo ven bờ biển. Đây cũng là lần đầu tiên chính đi thuyền ra biền, nhưng lại gặp phải biển đang động, thuyền đi mà cứ nghiên qua, ngã lại thật nguy hiểm, đa số những anh/chị đi trong đoàn đều bị say sóng biển, chỉ còn lại 2-3 người là chịu được, để ngắm biển, ngắm vẻ đẹp của đất nước Việt Nam.


ĂN THỊT GÀ RỪNG

Khi đi, là dịp tình cờ, mình được thưởng thức món Gà Rừng, gà rừng là gà hoang, sống ở trong rừng, thiên nhiên hoang dã, nên thịt ngon tuyệt vời. Nhớ lúc xưa, khi Chính còn đi chăn bò trong trừng, cũng từng bắt được gà rừng. Thịt của gà rừng có lẽ là thịt gà ngon nhất của loài gà.hihi

Một chuyến đi, một hành trình và những bài học về khám phá bản thân vượt lên chính mình thật ý nghĩa.

Đối với các phượt thủ, đây có lẽ cũng là một hành trình lý tưởng cho chúng ta.

Nguyễn Đình Chính " Nếu bạn có ước mơ - hãy kiên trì thực hiện nó "

KỶ NIỆM TẠI KHU DU LỊCH CAO MINH

Hi Bạn!

Sau những ngày làm việc trong thành phố, bon chen, đông đúc, cũng không tránh được những áp lực, nên hôm nay mình quyết định đi nghỉ dưỡng tại khu du lịch Cao Minh tại  547 Ấp 2, Xã Vĩnh Tân, Huyện Vĩnh Cửu, Đồng Nai.

Sau đây, mình sẽ review lại, hành trình đi bằng xe máy từ Sài Gòn xuống khu du lịch Cao Minh.

Sáng xuất phát sớm, cho thời tiết mát mẻ, đi tầm 2 tiếng rưỡi xe máy là tới nơi, một điều chú ý là khi lên địa phận tỉnh Đồng Nai, đoạn mà từ quốc lộ 1 rẽ vào khu du lịch, bạn phải đi thật chậm nhé, ở đây thường xuyên kiểm tra tốc độ, đừng để các chú cảnh sát giao thông ảnh hưởng tới cuộc vui.hi

Điều đầu tiên khi bước xuống đây chính là cái không khí mát mẻ làm mình rất thích, khung cảnh xung quanh thật xanh tươi, có cây, có nước, yên tĩnh, thật đã. Ở đây, thiên nhiên, có cái gì đó hoang sơ, dân dã.



MỘT GÓC KHU DU LỊCH CAO MINH

Sau những ngày làm việc, bạn xuống đây, thả mình bay bổng, thoải mái cùng cây cỏ, chiều chiều được ngắm các em bé tắm dưới hồ, tiếng ếch nhái kêu nhộn nhịp, cảnh tượng y chan lúc nhỏ quê chính. Nơi đây có trang trí những túp lều nhỏ, kiểu nhà sàn trên mặt nước, không khí rất mát lạnh và dễ chiệu.


CHIỀU CHIỀU BẠN CÓ THỂ TẮM DƯỚI NƯỚC

Được thưởng thức những món ăn ngon nổi tiếng ở vùng này, ngắm khung cảnh đẹp lúc bình minh mờ sương hơi nước, ngắm cảnh hoàng hôn với những ngọn khói làm cho tâm trạng thật yên bình và tĩnh lặng. Nếu lựa chọn nghỉ ngơi trong thời gian ngắn 1-2 ngày, thì những khu du lịch như Cao Minh vùng ngoại ô cũng là một sự lựa chọn lý tưởng.


KHUNG CẢNH PHÍA SAU KHU DU LỊCH

Ở đây, bạn có thể thưởng thức những món ăn ngon, có đầu bếp riêng nấu cho bạn nhé. Hôm đó, được ông chủ của khu du lịch cao minh, mời cho ly rượu Đen của Đức, cảm giác rất thú vị. Khi ăn, bạn có thể mang đồ ăn, ra nhà sàn trên mặt nước, vừa ngắm cảnh, vừa ăn, tuyệt vời.


THƯỞNG THỨC MÓN ĂN TRÊN NHÀ SÀN

Chúc các bạn có những giây phút thư giãn thoải mái nhất.

Nguyễn Đình Chính " Nếu bạn có ước mơ - hãy kiên trì thực hiện nó "

ĐI TẢO MỘ, MỘT PHONG TỤC TRUYỀN THỐNG CỦA GIA ĐÌNH

Hi bạn!

Hằng năm, vào ngày 19 và 20 tháng 12 âm lịch, gia đình mình có phong tục truyền thống là đi tảo mộ ông bà, cũng là dịp để con cháu về, cùng đi, cùng biết mộ của những ông bà, tưởng nhớ công ơn sinh thành. Cũng là dịp các con cháu mọi nơi tập trung về xum quầy để tham gia ăn " Dẫy Mả" .


CẢ NHÀ ĐI TẢO MỘ ÔNG BÀ ĐÓN TẾT

Năm trước, lúc mình còn đi làm tại công ty, thì mình phải ở lại, không được về, rất buồn. Nhưng năm nay, mình đã ra làm riêng nên thời gian thoải mái, và mình đã tạm gác hết mọi công việc trong Sài Gòn để về với gia đình. Và riêng nhà mình, Ba là người con trưởng, nên các ngày giỗ cúng này là đều được tổ chức ở nhà mình.


Ngồi đọc lại, tìm hiểu thử tại sao lại có phong tục này " Tảo mộ là để tưởng nhớ người đã khuất, những người còn sống mỗi năm đều cúng giỗ. Và vào mỗi dịp năm cũ sắp qua, năm mới sắp đến, người ta còn lo sửa sang, thăm viếng mồ mả, làm sạch đẹp nơi an nghỉ của ông bà tổ tiên, người thân của mình.


MÌNH CŨNG THAM GIA TẢO MỘ ÔNG BÀ 

Truyền thống tâm linh người Việt tin rằng, khi năm mới đến tất cả mọi thứ đều phải được chuẩn bị, sửa sang cho mới mẻ, kể cả nơi an nghỉ của ông bà, người thân. Tục ngữ Việt Nam có câu “cao nấm ấm mồ”. Vì vậy, sửa sang nấm mồ cũng là một trong những việc hiếu đạo của con cái, thể hiện lòng kính trọng đối với đấng sinh thành, và các bậc tổ tiên đã khuất. Tục tảo mộ cuối năm, ngoài là một phong tục phổ biến của người dân Việt khắp mọi miền đất nước, còn là một hoạt động mang tính dòng tộc rõ nét.

Đặc biệt, những dòng tộc lớn thường có những ngày tảo mộ được quy định rất cụ thể, thường ghi trong gia phả như một truyền thống của dòng tộc để con cháu ở các thế hệ sau tiếp tục thực hiện, cũng để thắt chặt tình yêu thương, đoàn kết đồng thời cũng mang đậm bản sắc văn hóa dân tộc. Về quê tảo mộ mỗi dịp xuân về đã trở thành một truyền thống tốt đẹp của dân tộc ta. Đó cũng là thể hiện của tình cảm hướng về với nguồn cội. Người ta ví: “Cây có gốc mới nở cành xanh ngọn, nước có nguồn mới bể rộng sông sâu” là vậy. Ca dao xưa cũng có câu: “Con người có tổ có tông Như cây có cội, như sông có nguồn”

 " Nếu bạn có ước mơ - hãy kiên trì thực hiện nó " 

CUỘC SỐNG TRẺ THƠ CỦA NGUYỄN ĐÌNH CHÍNH PHẦN 1

Hi bạn!

Ai ai cũng có một thời tuổi thơ đẹp, đẹp bởi trong tâm hồn non nớt trắng tinh, đẹp với những kỷ niệm theo mình suốt cả cuộc đời, hôm nay ngồi nơi đây, nhớ về thời nhỏ lớn lên, ôi bao kỷ niệm, nỗi nhớ gia đình, ba mẹ lại ùa về. Từ nhỏ, chính lớn lên trong gia đình có 6 chị em, ba mẹ làm nông, nuôi 6 người con ăn học, nghĩ lại mà thương ba mẹ quá, ban ngày làm vất vả, tối về ăn vội củ khoai lan, khoai mì để ấm bụng, có những buổi ba mẹ tận dụng những đếm trăng sáng mà đi làm, có những lúc phải xách đèn dầu (đèn thời xưa hay dùng vì không có điện) đi làm ban đêm.

Lúc đó, cả gia đình đến 8 người, mà khi nấu cơm nấu còn không được 1 nhúm gạo, còn bao nhiêu là mì hấp ở phía trên, cũng không có đồ ăn mà ăn đâu , ăn chung với canh là giang, chua chua mà húp, mì mà ăn chung với canh là biết luôn, nhão, rất khó ăn, vậy mà cũng ăn hết, no rồi có sức mà làm, lâu lâu có được nước mắm, đêm đi kho lên, thành mùi rồi để ăn, đó là món ngon nhất, nhiều lúc, nghe bố mẹ kể, thời trước, không có muối để mà ăn, nên bây giờ vậy là hạnh phúc lắm rồi.

Ban ngày, các chị em đi học, học một buổi, buổi còn lại đi chăn bò, anh chị lớn thì phụ cha mẹ việc làm rẫy, còn mình thì học một buổi, một buổi đi chăn bò. Còn nhỏ mà rong ruổi theo đàn bò từ rẫy này đến rẫy khác, từ đó nó hình thành những đức tính kiên trì và chịu khó, bao nhiêu mưa nắng lúc nhỏ mình còn trải qua được, còn bây giờ thì khỏe re.

Ngày xưa, khi còn học cấp 1, mình đi bộ hơn 5km để tới trường, lúc nhỏ nhiều lúc chăn bò về muộn, sợ đi học trễ, không ăn cơm luôn, đi học là mang loại dép nhựa, nên xỏ vào tay mà chạy đi, đến khi chiều về bụng thì đói, đi thì xa và có những lúc đói như gần muốn xỉu luôn.


MỘT PHẦN CỦA ĐOẠN ĐƯỜNG ĐI BỘ TỚI TRƯỜNG

Đi học về  ngoài đường là thường hay ăn hết cây trứng cá nhà này đến cây trứng cá nhà khác để lấy sức mà về tới nhà. Nhớ nhất là những lúc chiều trời mưa, không có áo mưa mà mặc, lấy cái túi ni lông của các bao phân hóa học á (khi dùng hết phân hóa hóc, người ta hay giặt xạch cái túi đó, rồi để dành, khi tới trời mưa, lấy cái đó để làm áo mưa), trùm theo cho khỏi ướt, chiều về, trời tối ôm, đi bộ lần 5km.

Có những lúc đi trễ,vào mùa mưa nước suối lại lớn, ba mẹ không dám qua đón, đành ở lại nhà cô chú, đến khi nào nước rút xuống lại về, có khi nước lớn cả tuần, thì phải ở lại mà đi học. Nhà mình, lúc xưa ở bên kia suối, nên mỗi khi trời mưa lụt là đi học rất khó khăn, những lúc nước lớn, ba mình bồng mình trên vai để đi qua suối, đi qua, có chỗ sâu cả ngập đầu, những lúc đó, chỉ cần vấp 1 hòn đá nhỏ thôi, là hai cha con đều rất nguy hiểm, vậy mà vẫn bắt ba, đưa qua suối và đi học cho bằng được. thương ba quá.


CON SUỐI VÀO MÙA KHÔ- 4 NĂM PHẢI VƯỢT QUA NÓ ĐỂ ĐẾN TRƯỜNG

Lên trường học, thấy mọi người có tiền ăn vặt, mỗi giờ ra chơi, nhìn bọn chúng mà thèm luôn. Tối về học bằng đèn dầu, ánh đèn leo luốt vậy mà cũng ham học. Ngày qua ngày, vừa học, vừa chăn bò, phụ giúp ba mẹ, chính cũng dần lớn lên theo năm tháng. 

Nguyễn Đình Chính " Nếu bạn có ước mơ, hãy kiên trì thực hiện nó"

GIAO LƯU CÙNG BAN TỔ CHỨC HỘI ĐỒNG HƯƠNG BÌNH ĐỊNH

Hôm nay mình có dịp ngồi cafe, kết nối với mấy anh trong hội đồng hương Bình Định. Nhìn các anh làm việc hăng say, nhiệt tình cho hội đồng hương, khiến mình cũng phấn chấn. Hiện các anh đang là chủ của những doanh nghiệp lớn, như Anh Minh là Giám Đốc của công ty  xây dựng Bình Định,,,


ANH QUÁCH MINH - DOANH NHÂN THÀNH CÔNG

Năm mới, công việc rất nhiều, nhưng câu nói của anh khiến mình thấy vui và ấm áp tình đồng hương " Việc ai lại không nhiều em, nhưng mỗi năm bà con xa quê chúng ta có dịp họp mặt, ngồi với nhau một ngày, thì mình phải dành thời gian để làm, mong có một chương trình tốt đẹp để bà con chúng ta được biết đến nhiều hơn, như vậy mới vui" Một chút cho đi, cống hiến thầm lặng của các anh làm những người con Xứ Nẫu như mình ấm áp tình quê hương.

 Anh Quách Minh, một con người đã lăn trộn, lập nghiệp trong Sài Gòn hơn 30 năm, truyền đạt cho mình những kinh nghiệm quý báu " Anh vô Sài Gòn cách đây 30 năm, lúc anh đi " chú mày" còn chưa sinh ra đời" câu nói vui của anh Anh Minh.


BAN TỔ CHỨC HỘI NGƯỜI BÌNH ĐỊNH LẦN 3

Còn Anh Tín, năm nay anh là ủy viên ban tổ chức, năm nào cũng vậy, anh vẫn tham gia đều đặn, đóng góp thầm lặng cho quê hương, anh chân chất, ăn mặc rất giản dị mang đến một cảm giác thân thiện đối với mỗi chúng ta khi tiếp xúc với anh. Hiện anh đang là chủ của một công ty dệt, có hơn 5 xưởng sản xuất tại huyện Bình Chánh và Quận 5.

Anh Khả, năm nay anh là trưởng ban tổ chức hội đồng hương, với tác phong làm việc chuyên nghiệp và quyết đoán, anh tạo được sự yên tâm, tin tưởng ở mọi người. Chúc cho năm nay, mọi sự việc diễn ra tốt đẹp, chúc các anh thêm nhiều sức khỏe để cống hiến, dìu dắt kết nối các thế hệ người con Xứ Nẫu tại Thành Phố Hồ Chí Minh.

Cảm ơn các anh đã giúp đỡ, chúc các anh sức khỏe và ngày càng thành công, là tấm gương để những thế hệ trẻ như chúng em nôi theo.

Nguyễn Đình Chính " Nếu bạn có ước mơ, hãy kiên trì thực hiện nó" 

THAM GIA GIAO LƯU GIẢI TENNIS QUANG TRUNG CUP LẦN 6

Hi bạn!

Năm nay, đầu năm rất vui vì được tham gia giải Tenis Quang Trung cup lần 6, tham gia để giao lưu kết nối, chứ thật ra là mình chưa biết đánh Tenis .

Tenis Quang Trung cup là giải đấu được các doanh nghiệp, là các cô chú, anh chị là người Tây Sơn đứng ra tổ chức, nhằm tạo ra sân chơi, rèn luyện sức khỏe, tinh thần gắn bó đoàn kết của những người con Đất Võ đang làm việc tại nơi đất khách quê người. Năm nay giải quy tụ hơn 40 vận động viên tham gia tranh tài.

Ở đây, Chính gặp gỡ và làm bạn với rất nhiều anh chị đã lớn tuổi, nhìn thấy các anh chị đã thành danh tại đất Sài Gòn, Chính như thêm phần động lực và quyết tâm, các anh chị cũng quý mình, khuyên mình nên cố gắng " cái gì cũng có gian nan, chỉ cần vượt qua được, rồi em sẽ thành công, bởi em đang có thời gian và sức khỏe" lời nhắn nhủ của các anh.


ANH CHỊ DOANH NHÂN THAM GIA TRANH TÀI

Chính rất quý trọng và biết ơn các anh chị đi trước, là động lực, là bài học để thế hệ con cháu đất võ phát huy truyền thống,  biết ơn anh Tín, người đã giới thiệu đến với các anh chị trong hội, để Chính được giao lưu, học hỏi kinh nghiệm. Anh hiện nay là chủ của doanh nghiệp dệt may, công ty anh hiện đang có 5 xưởng dệt rất lớn ở khu vực Bình Chánh và Quận 5. Tuy lớn tuổi, nhưng nhìn anh rất trẻ, vui tươi và cực kỳ tốt bụng.


THẦY - NHÀ VĂN ĐÀO TĂNG- VÀ CÁC DOANH NHÂN

Được gặp lại Thầy Hồng, là hiệu trưởng trường cấp 3 lúc xưa Chính học, 6 năm rồi, mới gặp lại thầy, nhìn thầy vẫn phong độ như xưa, nhưng bây giờ, tóc đã ngã màu bạc.

Buổi tiệc nhẹ được đặt sau giờ thi đấu, càng tăng thêm tình đoàn kết và quý mến giữa các anh em. Cảm ơn anh Tín và ban tổ chứ đã hi sinh thời gian của mình để cống hiến, kết nối tình người con Tây Sơn Đất Võ.

Chúc anh luôn mạnh khỏe và thành công

Chúc cho Tennis Quang Trung cúp ngày càng thành công, để quy tụ nhiều hơn nữa những thế hệ con cháu Tây Sơn lại với nhau.

Nếu bạn có ước mơ- hãy kiên trì thực hiện nó

Nguyễn Đình Chính