Trang chủ

NGUYỄN THÁI DUY - NGƯỜI TRUYỀN LỬA BẤT TẬN

Nguyễn Thái Duy, người mà tôi gọi thầy, xưng con. Bởi tôi rất mến, mà nể thầy ấy. Thầy cho tôi những kiến thức kinh doanh, cách sống, tôi mến thầy bởi sự giản dị nhưng tâm hồn cao cả. 

Thầy là người miền trung, dáng người nhỏ, sinh ra trong một gia đình nghèo, đông anh em, cũng na ná giống hoàn cảnh của tôi.

Thầy nói lắp, nhưng lại đang là người truyền lửa bất tận cho thế hệ doanh nhân trẻ như tôi. Cảm giác nói lắp, mà khi muốn nói ra điều gì, là phải nổi gân cổ, mới nói ra được, cũng chính vì vậy, thầy truyền cho chúng tôi năng lượng rất lớn. Tôi cũng là người nói lắp, tôi hiểu được cảm giác này.

Hành trình, tay trắng vào Sài Gòn ăn học, lập nghiệp, thầy kể rằng, khi xưa khổ lắm, khởi nghiệp khi xưa khó vạn lần, bởi mọi thứ đều làm thủ công, không áp dụng được công nghệ như ngày nay.

Lúc đầu, khi ra khởi nghiệp, tôi bị chôn vùi trong bế tắc, không biết kiếm khách hàng ra sao, chính thầy đã chỉ cho tôi, khách hàng đang ở đâu, tiền đang ở đâu, cách nào để bạn gặp được nó, tôi bỗng ngộ ra, tại sao mình khờ vậy, tôi lại bắt đầu lại, thầy cho tôi một sự mạnh, sức mạnh đồng cảm của người con nghèo khó, vượt qua gian nan, để đạt được điều mình muốn.

Kể từ đó, tôi xưng con, khi nói chuyện với thầy. Con cảm ơn Thầy Duy nhiều lắm.



Những lúc, con cảm thấy chùng bước, con lại nghĩ đến thầy, hình ảnh người thầy trên bục giảng, đang găng gân cổ lên để nói, để truyền đạt, con nhắm mắt và cảm nhận nguồn năng lượng ấy. Nó mạnh mẽ lắm thầy ơi.

Những lúc con khó khăn trăm bờ, con vội nản, con lại nghĩ đến gia đình, nghĩ đến cha mẹ, nghĩ đến lúc xưa con cơ cực, mắt con bỗng đỏ vì thương ba mẹ, con thấy mình bây giờ, chưa gì là khổ cả, con lại đứng lên mạnh mẽ, lại ngước nhìn phía trước. Thầy nói đó là cảm xúc của trái tim, và con đang có nó. Hãy để nó là sức mạnh giúp con vượt lên.

Ai nói, sinh ra trong khó khăn là khổ, còn với tôi, ngoài khổ đó là cơ hội, cơ hội để tôi vươn lên, là thời gian tuyệt vời để bản thân mình rèn luyện sức bền, lòng kiên trì. Là nơi cho ta tham vọng, động lực để vượt qua hoàng cảnh đó.


Cảm ơn đời, cảm ơn cuộc sống đã cho tôi những trải nghiệm tuyệt vời.

Cảm ơn thầy, người thầy của con.

Nguyễn Đình Chính.


ANH QUÁCH MINH - NGƯỜI ANH TÔI LUÔN BIẾT ƠN

-Alo - Em đang bán Bánh cuốn Tây Sơn ở Sài Gòn đúng không?

- Dạ

- Chuẩn bị qua tết có hội đồng hương Bình Định, anh muốn giới thiệu em vào đó để giới thiệu sản phẩm đến bà con quê mình.

Tôi chẳng biết anh là ai, chưa gặp anh bao giờ, mà anh đã trao tôi cơ hội, giúp tôi đưa bánh cuốn đến với bà con Bình Định.

Anh là một người Bình Định, đúng chất Bình Định, anh hẹn tôi tết xuống nhà, để anh dẫn tôi đi ăn những quán Bánh cuốn ngon ở quê tôi, để tôi hiểu cách làm, và biết cách mang đúng hương vị với hai từ Tây Sơn.


Anh chở tôi đi ăn, chỉ cho tôi hiểu nguồn gốc của món Bánh cuốn Tây Sơn, hiểu được giá trị của nó đối với người dân quê mình, anh kể tôi nghe, lịch sự phát triển, biểu tôi nên đi tới nơi nào để học hỏi cách người ta làm, cách người ta kinh doanh.

Tôi dần cảm nhận nhiều hơn về giá trị của Bánh Cuốn Tây Sơn.

Đến kỳ hội đồng hương diễn ra, anh chỉ cho tôi cách làm, đưa tôi xuống tận long an, để tìm nguồn thịt bò ngon, giúp tôi phát triển.

Tôi ngơ ngơ, bởi không biết sao cả, tôi thấy mình thật may mắn khi được người đồng hương như anh giúp đỡ. Cảm ơn anh rất nhiều!

Một thời gian sau, tôi lại xuống nhà anh chơi, nhà anh đẹp lắm, tôi thích cái không khí nơi đây, xanh, mát như ở quê nhà. Ở Sài Gòn nhộn nhịp, tìm được một nơi thư giản, xanh mát như ở nhà anh thật không dễ, anh hỏi thăm tôi tình hình kinh doanh, tôi bắt đầu kể thật, nói về cách mình đi.

Anh lại dành thời gian, chỉ cho tôi thấy hướng đi đúng, chỉ cho tôi cái sai trong hướng đi của mình. Anh la tôi, la trong sự tức giận, giận bởi tôi đang có đủ những điều kiện để phát triển, nhưng lại làm không tới đâu.


Anh chỉ cho tôi thấy thị trường Sài Gòn và nhắc nhở tôi hãy giữ đúng hương vị của quê hương. Anh la tôi, như một người con, người em trong nhà, khiến tôi rất vui. Tôi tự thấy mình quá tệ và  hứa sẽ nổ lực, nổ lực để phát triển Bánh cuốn Tây Sơn. Đưa nó ra khỏi ao làng đúng với bản chất và hương vị của nó.

Tôi càng quý anh hơn, khi biết anh là chủ


của một công ty xây dựng,  đứng đầu thị trường cả nước, nhưng anh vẫn chân chất, thân thiệt, cởi mở giúp đỡ những đứa em, thời gian anh ấy dành ra để chỉ cho tôi, đó là những thời gian vô cùng quý báu.

Những câu chuyện của anh, những giá trị mà anh mang lại cuộc sống, những câu chuyện khi khởi nghiệp, những bài học của anh khi thất bại là một tài sản vô giá đối với những người khởi nghiệp như tôi nhận được. Tôi tự cảm thấy mình thật may mắn, khi được anh giúp đỡ.

Tôi cảm nhận được những lời anh nói với tôi.

Anh là nguồn động lực, để thế hệ trẻ như em cố gắng phấn đấu!

Cầu mong anh và gia đình thật nhiều sức khỏe! 

Em cảm ơn anh rất nhiều.

Nguyễn Đình Chính.

NGUYỄN HỮU QUANG, ÔNG CHỦ QGROUP

Một người trẻ, với tinh thần kinh doanh máu lửa, đam mê võ thuật, nghệ thuật quan hệ thì tôi luôn nhắc tới bạn ấy. Sinh năm 1992, tại Gia Lai, vào Sài Gòn để đi học, nhưng sau 3 năm, bạn ấy chọn cho mình sở hữu giấy phép đăng ký kinh doanh chứ không phải là bằng cấp từ nhà trường.

Kinh doanh bên mảng quà tặng, thương hiệu Qgroup ngày càng lớn mạnh , là đối tác tin cậy với nhiều công ty, giúp các công ty giải quyết các vấn đề về quà tặng doạnh nghiệp, nâng tầm thương hiệu.


Tôi với Quang biết nhau, và chơi với nhau bởi cái tính con người miền trung, dễ gần và vui vẻ. Nhìn thấy bạn ấy năng lượng kinh doanh, khiến tôi rất thích. Tôi và bạn ấy sống chung nhà , khi hai đứa đang khó khăn thời gian đầu khởi nghiệp. 

Cách Quang làm lãnh đạo điều hành công ty, có rất nhiều điều để tôi học hỏi, tình mạnh mẽ, ra quyết định nhanh, tạo ra năng lượng đối với mọi người xung quanh, tôi học hỏi rất nhiều điều từ bạn ấy.


Ngoài công việc, là những thú vui cuộc sống, Quang tập võ và là người đam mê công phu của Lý Tiểu Long, Quang cũng rất đa tài, biết đàn, biết hát , trong các cuộc nhậu anh em, thì luôn rôn rã tiếng cười.

Một điều nữa, mà tôi ngưỡng mộ cậu ấy, chính là khả năng giao tiếp, xây dựng ảnh hưởng đến mọi người xung quanh, bạn ấy bắt chuyện cuộc làm quen, đến trò chuyện đều rất có duyên, nên mọi người xung quanh đều quý mến cậu ấy.

Chúc Quang sức khỏe và thành công hơn trên con đường đam mê kinh doanh của mình. 

Nguyễn Đình Chính


LÀM ƠN HÃY GIÚP TÔI

Làm ơn hãy giúp tôi, đó là câu nói quen thuộc của tôi khi khởi nghiệp. Tôi thật sự không có gì cả, ngoài khoản nợ tiền vay sinh viên khi học đại học. 

Từ lúc sinh viên, tôi vẫn hay dùng từ này " hãy chỉ tao, để tao qua ôn này" thế là thằng bạn chạy qua phòng tôi, cùng tôi ôn bài, giúp tôi để tôi qua môn đó.


Đến lúc sau, khi tôi nói về ý tưởng kinh doanh, tôi trình bày với người thầy đang hướng dẫn tôi làm đồ án tốt nghiệp, trình bày những kế hoạch của mình, những dự định, chiến lược của mình để thầy cho vốn tôi làm. Đó cũng là làm ơn hãy giúp tôi, hãy hợp tác với tôi, hãy cấp cốn cho tôi, hãy tin tôi.

Đến lúc mới ra làm, tôi cùng làm chung với hai người bạn và một đứa em, làm không công, làm không được chia gì cả, bởi khởi nghiệp mà, có gì đâu mà chia, có gì đâu mà trả lương, chỉ là tình bạn, là sự giúp đỡ. Giúp tao thực hiện dự án này đi, bây giờ tao không có gì cả. Cố gắng làm với tao tới cùng, mình sẽ cùng chia nhau.

Khi khách hàng, bắt đầu biết đến Bánh Cuốn Tây Sơn, chúng tôi lại nhờ khách hàng, hãy giới thiệu giúp chúng tôi, hãy mua ủng hộ giùm chúng tôi, hãy ở bên chúng tôi, giúp chúng tôi qua giai đoạn ban đầu này.

Khi làm việc cùng nhân viên, bạn đào tạo, bạn hướng dẫn làm việc, hãy cố gắng, hãy giúp Bánh cuốn Tây Sơn phát triển, anh tin các bạn làm được, hãy nổ lực hết mình. Hãy cố gắng để chúng ta vương tới điều mà chúng ta muốn.

Khi tôi làm bộ nhận dạng thương hiệu, name card, hay bất cứ thứ gì, tôi vẫn luôn nhờ sự giúp đỡ, bởi tôi hiểu rằng, khả năng của tôi có giới hạn, xung quanh tôi có rất nhiều nguồn lực, quan trọng là tôi có nhờ được các nguồn lực đó không.

Trong một doanh nghiệp, luôn có một bạn nào đó, rất giỏi, đứng đầu về lĩnh vực đó, nhiệm vụ của tôi là hãy hiểu bạn đó, biết bạn đó giỏi như thế nào, rồi hãy nhờ bạn đó giúp đỡ, chứ tôi không phải là người giỏi nhất, tôi luôn biết diều đó.

Trong công ty tôi, có bạn rất giỏi làm các công việc tiên phong, khám phá lĩnh vực gỏi, có bạn làm làm cực kỳ tỉ mỉ, có bạn cực kỳ siêng năng, cuốn bánh rất nhanh, có bạn lại vui tính, tười cười, nói chiện với khách hàng rất có duyên... và mỗi bạn ấy, sẽ được làm các vị trí mà bạn ấy thích, đế phát huy hết khả  năng của mình.

Nhiệm vụ của người làm lãnh đạo là phải biết nhờ cậy, biết bạn đó là người có thế mạnh gì, giao công việc đúng thế mạnh của bạn ấy. Lãnh đạo không phải là người giỏi nhất đâu, mà lãnh đạo đa phần là người rất dở trong các công việc chuyên môn cụ thể.

Tôi vẫn hay ngồi nghe, những lời gốp ý khách hàng, để chúng tôi có sự điều chỉnh " làm ơn hãy nói ra, những điều khiến anh chị không hài lòng về chúng em"  năn nỉ để họ nói ra những điều họ nghĩ, để mình chỉnh sửa. 



Làm ơn hãy giúp tôi, nó mãi là câu cửa miệng không chỉ đối với khởi nghiệp, mà nó nên sử dụng rỗng rãi trong cuộc sống, bởi khi nói vậy, bạn sẽ kích được lòng thương của người khác, đồng thời bạn sẽ ở vị trí thấp hơn họ, họ sẽ sẵn sàng nói ra những điều họ biết với người thấp hơn họ, như là một một chai nước, khi rót nước vào cốc, bạn hãy là chiếc cốc, hãy ở dưới chai, hãy sẵn sàn tiếp thu.

Làm ơn hãy giúp tôi, câu cửa miệng cần thiết bạn nên làm!

Nguyễn Đình Chính.

LÀM LÃNH ĐẠO PHẢI CÔ ĐƠN

Lãnh đạo ở giai đoạn khởi nghiệp, bởi cảm giác lãnh đạo cao hơn, doanh nghiệp lớn hơn thì tôi chưa trải qua, nhưng ở giai đoạn khởi nghiệp là tôi cảm nhận được như thế. Có lẻ là vì tính chất công việc, nên ai đã một lần thử vào vị trí đấy, bạn sẽ hiểu. 


Nó bắt đầu từ sự thay đổi của chính chúng ta, ban đầu là sự thay đổi suy nghĩ, khi khởi nghiệp, suy nghĩ của bạn chắn chắc sẽ khác, bạn dành nhiều thời gian hơn cho công việc, có khi một ngày, thời gian chi phối cho công việc đã lên tới 20/24 giờ.

Suy nghĩ khác, dẫn đến cách tư duy, nói chiện cũng sẽ khác, bạn máu lửa hơn, mạnh mẽ hơn, tham vọng hơn, khát khao hơn, chính những cái đó nó khiến bạn nói và hành động, khiến nhiều bạn bè cũ trở nên lạ lùng, không hiểu bạn nói gì, nói bạn chém gió, bạn nói rằng, tao sẽ giàu, tao sẽ thành công, tao sẽ mua nhà, tao kiếm tiền nhiều... dẫn đến không hợp trong cách nói chiện.

Bạn dành thời gian cho công việc, thời gian đến bản thân còn ít, huống chi là thời gian để đi chơi, gặp gỡ bạn bè như xưa, rồi theo thời gian, bạn sẽ mất dần những người bạn ấy. Thời gian này, bạn sẽ cô đơn, nhưng ngắn thôi, bởi sau đó lực hút khiến bạn gặp được những người bạn mới, cùng luồng suy nghĩ, cùng cảm hứng, chúng ta lại có những người bạn mới trong cuộc hành trình.

Thái độ lý trí với những quyết định, thường đa phần, những người làm tính chất công việc này, họ thuộc nhóm người mạnh mẽ, gây ảnh hưởng, họ quyết định theo tính chất công việc, hiệu quả mới là điều họ cần, tính cách mạnh mẽ ấy khiến những con người xung quanh đôi lúc cảm thấy khó chịu.

Tôi bắt đầu, có nhân viên, một, rồi hai, rồi nhiều lên, tôi hiểu được rằng, doanh nghiệp mình đang nhỏ, muốn phát triển thì mình không được quá thân với nhân viên, tất nhiên giữ mình và nhân viên sẽ có một khoảng cách gọi là quyền lực, không phải gì to tác lắm, nhưng đó là khoảng cách của những quyết định. Nếu làm việc một thời gian, mà nhân viên lờn với mình, thì coi như công ty đó sắp bước vào giai đoạn khó khăn, bởi các quyết định bạn đưa ra, luôn có tính ì từ những nhân viên thân thuộc đó.

Bạn yêu nhân viên không? tất nhiên là có, tôi rất quý mến họ, tôi sẽ tìm mọi cách, nổ lực để giúp họ, tôi thầm cảm ơn những đóng gốp của họ, nhưng chắc chắn rồi, tôi sẽ không thể hiện ra, sự yêu mến đó như những người bạn thân thiết. Đơn giản đó là vì tính chất công việc.

Lãnh đạo lại cô đơn, trong môi trường công ty.

Còn đối với gia đình, tất nhiên trong lúc này, gia đình chính là nơi yên bình nhất để ta trở về, để thư giãn, nơi bình yên ít ỏi để tiếp thêm sức mạnh cho ta vượt qua. Nhưng thời gian chúng ta dành cho gia đình trở nên ít ỏi hơn lúc nào hết.


Người lãnh đạo lại cô đơn.

Vậy cô đơn có phải là điều họ muốn, không! với tôi là không, nhưng tôi biết chấp nhận, chấp nhận để vượt qua những cảm giác không thoải mái ấy, đó là một nấc để những người lãnh đạo phải vượt qua, phía trước là cả sứ mệnh. Đôi khi lãnh đạo là phải vậy.

Họ luôn có một trái tim, một trái tim luôn yêu thương và khao khát mạnh liệt, nhưng họ luôn biết cách thể hiện và mạnh mẽ vượt qua những cảm xúc ấy.

Nguyễn Đình Chính


CƠ DUYÊN NÀO ĐƯA BÁNH CUỐN TÂY SƠN PHÁT TRIỂN


Ý tưởng mang Bánh cuốn Tây Sơn thực sự bắt đầu, khi vào năm 2014, tôi thuyết phục được một người thầy, chính là người thầy trong trường đại học của tôi. Tôi có được 60 triệu vồn đầu tiên cho ý tưởng ấy. Mọi việc tiến hành không thuận lợi như tôi nghĩ. Sau 6 tháng cầm cự, tôi chính thức phải dừng lại, vì bế tắc trong việc tìm khách hàng và đưa Bánh cuốn Tây Sơn đến với khách hàng Sài Gòn.

 

Thời gian đó, thật sự khủng hoảng với một người trẻ như tôi, là gáo nước lạnh dội vào ý tưởng đó. Tôi bắt đầu đi làm công ty, để trấn an được tinh thần của mình. Bình tĩnh, ngẫm nghĩ tại sao lại thua như thế. Nếu bỏ cuộc, thì công sức ban đầu của tôi sẽ tiêu tan. Tám tháng làm công ty, là khoảng thời gian tuyệt vời để tôi rút ra bài học và bắt đầu lại hành trình. Nhất định Bánh cuốn Tây Sơn sẽ nở rộ tại Sài Gòn.

 

 

Tôi hiểu được rằng, để món ăn ra khỏi ao làng, chính tôi phải là người làm được, tôi phải tạo được làn sóng để thu hút bà con quê tôi, những người đam mê kinh doanh cùng tôi mang món ăn đấy chính thức bước ra khỏi làng quê Bình Định. Tôi không chọn cách âm thầm làm, âm thầm thực hiện, mà tôi chọn cách truyền thông tích cực, mang tới những điều tuyệt vời. Tin tức của tôi nhanh chóng được lan truyền, thu hút rất nhiều người chú ý tới món ăn quê hương này, và chạm tới trái tim của nhiều người. Họ bắt đầu kinh doanh món ăn quê hương và gốp phần đưa tên tuổi nó chính thức vượt ra khỏi ao làng.

 

Nhiều người, hỏi tôi, tại sao lại muốn nhiều người làm món ăn này, sự cạnh tranh sẽ tăng cao khi tôi truyền thông như vậy. Sau một thời gian, từ khi trên google không có một từ khóa, hay trang web nào chuyên về món này. Thì hôm này, tràn ngập các hình ảnh, trang web, tin tức nói về món ăn Bánh cuốn Tây Sơn này..Tôi tin chắc rằng, món ăn này trong một tương lai, sẽ xuất hiện khắp nơi, không chỉ ở Sài Gòn này, mà là cả đất nước Việt Nam, vượt ra khỏi Việt Nam chỉ là vấn đề của thời gian.

 

Niềm tin ở đâu, để tôi mang hương vị ấy ra khỏi ao làng, một mình tôi ư. Tất nhiên là không phải mình tôi. Đó là khách hàng, những người con Xứ Nẫu, những người thầy, những anh chị đồng hương, đang âm thầm giúp đỡ tôi. Họ nhắc nhở tôi, họ chỉ tôi cách làm, chỉ tôi có trách nhiệm với hai từ " Tây Sơn". Họ sẵn sàng giành ra thời gian quý báu của mình để ngồi và chỉ cho tôi cách làm, cách đi. Họ cho tôi hiểu rõ hơn về nguồn gốc, lịch sử và giá trị của món ăn đấy. 

 

Cảm ơn!!!!

 

Cũng chính nhờ Bánh cuốn Tây Sơn, tôi kết nối được rất nhiều anh chị, cô chú đồng hương, những người đã xa quê từ khi tôi chưa chào đời, nhưng họ vẫn luôn nhớ về quê hương, trong nhà lúc nào cũng có ràng bánh tráng, những đặc sản bình dị, nhưng rất nỗi thân thuộc của người con Xứ Nẫu. 

 

Đến nay, thấm thoát đã 4 năm trôi qua, quãng thời gian tiếp theo sẽ là sự lớn mạnh và phát triển của Bánh cuốn Tây Sơn. Chúng tôi luôn kêu gọi sự hợp tác để phát triển món ăn này, miễn là bạn cho chúng tôi thấy được sự tâm huyết của bạn dành cho công việc này.

 

Nguyễn Đình Chính.

 

 

 

 

 

 

HÀNH TRÌNH PHÁT TRIỂN CỦA BÁNH CUỐN TÂY SƠN

Bánh cuốn Tây Sơn cũng là một cái duyên đến với mình, ở quê mình, bán tráng là một điều quá quen thuộc, nó như là món ăn thay cơm tiện lợi. Quê mình lấy bánh tráng, cuốn với các nguyên liệu bên trong để ăn, gọi là Bánh cuốn, mình là người con vùng đất Tây Sơn, nơi sinh ra anh hùng áo vải Quang Trung - Nguyễn Huệ. Nên khi mang món này ra khỏi ao làng, mình lấy tên là Bánh cuốn Tây Sơn, để mãi nhớ rằng bánh này có nguồn gốc từ Tây Sơn Bình Định. Một ngày nào đó, món ăn này nổi tiếng rộng rãi, Tây Sơn được đi khắp nơi, đó là niềm vui, niềm ao ước của bản thân mình.


Từ nhỏ, quê mình nghèo lắm, ăn được bánh tráng mì đó đã là niềm hạnh phúc, chứ đâu ra mà bánh tráng gạo, bánh cuốn như ngày nay, với mình, bánh cuốn là một món ăn xa xỉ. Từ nhỏ, lớn lên thời hậu bao cấp, gia đình mình rất nghèo, ăn không đủ cơm. Mỗi bữa cơm là 1 phần cơm, 9 phần mì hấp phía trên, ăn mì hấp như vậy với canh chua lá giang không, chan vào rồi húp cho no, hồi đó mà có nước mắm, hay đường để ăn là mừng lắm.

Ngày đi chăn bò về, là đi ăn củ mì, củ lan... bất cứ thứ gì có thể để no, chứ không có cơm mà ăn. Lúc nhỏ, với mình ăn sáng khi đi học là không bao giờ có, sáng ở đói đi học riết hoài thành thói quen, bởi có ăn thì cũng đâu có gì mà ăn. Mình nhớ, có những lần đi học, khi về người đói rung cầm cập, người toát mồ hôi, những lúc đó là đi dạo ăn trái của cây trứng cá, cứ ăn như vậy cho đỡ đói rồi đi về nhà. Lúc nhỏ, hồi như năm đó là mình học lớp 3, mình đói đến xỉu trên đường về, may mà có mấy cô chú kia giúp đỡ, giờ cũng không nhớ mặt mấy cô chú đó nữa.

Hồi đó khi học cấp 1, có một lần mình nhớ đến bây giờ, và sẽ nhớ mãi đến sau này, trên đường đi học về, chú 4 Mãi, bạn của ba mình. Chú thấy mình tội, nên có dẫn vào quán, chú đãi cho ăn một cuốn Bánh cuốn, và theo mình đó là cuốn bánh ngon nhất của cuộc đời mình. Đi học đã đói, ăn cơm đã mừng rồi, tiền đâu mà ăn bánh cuốn tại quán, vậy mà lần đó, chú cho mình ăn, cảm xúc biết ơn khiến mình nhớ suốt đời. Cảm ơn chú " Cuốn bánh ngon nhất của cuộc đời con"

Khi lớn lên rồi, cũng có bánh cuốn ăn, nhưng đó là bánh tráng mì, do mẹ mình tự tay tráng, bánh dày lắm, không phải mỏng và ngon như ngày nay đâu, ngày xưa bánh tráng làm bằng bột mì, sáng trưa, chiều cứ hỡ khi nào đói là lấy bánh đó nướng lên ăn, hoặc nhúng nước để chấm với nước chấm ăn. Ngoài mình có tên gọi " Hai Sống Một Chín" đó là do bà con nơi đây, khi đi làm sẽ bị đói, họ thường dậy sớm để nướng bánh tráng, rồi lấy 2 bánh tráng sống nhúng nước, lấy bánh tráng nướng bỏ bên trong, bốp nát rồi cuốn lại ăn cho tiện lợi, lại mau nó. Thời đó bà con quê mình nghèo lắm, chính vì vậy tên " hai chín một sống" bắt đầu từ đó.

Bình Định người ta nói, dân củ mì là vậy, bởi toàn ăn củ mì, ăn toàn mì thay cơm để sống.

Dần dần, cuộc sống quê hương cũng khá dần lên, bánh cuốn không phải chỉ ăn để no nữa, mà ăn phải ngon, phải đủ chất dinh dưỡng, chính vì vậy nó mới hình thành nên bánh cuốn ngày này với thành phần đầy đủ chất dinh dưỡng ( thịt lụi nướng, chả ram, trứng vịt luộc, nem nướng, rau thơm...) nhắc tới là đã thèm rồi.


Nhưng có một điều lạ là, khi mình bước chân vào Sài Gòn để học, mình thèm bánh, dù có mang bánh tráng vào, nhưng cũng không thể nào làm ra được cái hương vị quê ấy, mà mỗi lần làm thì rất cực, bởi Bánh cuốn Tây Sơn muốn ngon, phải chuẩn bị  nhiều nguyên liệu rất công phu. Lúc bấy giờ, tìm nát cái đất Sài Gòn cũng không ai bán. Thèm thì ráng mà chịu, để khi về quê mới được ăn. Ý tưởng mang hương vị Bánh cuốn Tây Sơn ra khỏi ao làng cũng bắt đầu từ đó.

Đến cuối năm tư đại học, lúc vừa làm đồ án tốt nghiệp xong là mình bắt tay vào dự án đó ngay, trải qua biết bao nhiêu thăng trầm, Bánh cuốn Tây Sơn vẫn đang từng ngày lớn mạnh.

Đó là cơ duyên đưa mình đến với Bánh cuốn Tây Sơn, còn hành trình như thế nào, mình sẽ chia sẻ ở bài kế tiếp nhé. 

Nguyễn Đình Chính.

NHÂN SỰ VÀ NGƯỜI CHỦ CÔNG TY KHỞI NGHIỆP

Khi một người khởi nghiệp, đến một giai đoạn nào đó, nhân viên sẽ tăng lên, nhân sự cũng là một vấn đề nhức đầu với start up.

Người chủ, đồi hỏi phải thật bình tĩnh, phải gánh trách nhiệm hết, từ những việc nhân viên làm sai, rồi từ từ tìm cách giải quyết. Nhất là đối với những doanh nghiệp nhỏ, mọi điều kiện đều khó khăn, thì thật khó để mọi nhân viên tự hào về nơi làm việc của mình.


Những doanh nghiệp nhỏ, siêu nhỏ này, họ không có đủ uy tín, hấp dẫn, cũng như tài chính để có riêng một bộ phận nhân sự làm nhiệm vụ tuyển dụng và đào tạo. Vòng tuyển ban đầu thường qua rất nhanh, nhân sự không được lọc kỹ khi vào, chủ yếu là để lấp việc tức thời. Về sau, là cả một hành trình nhức nhối với các nhân viên đó. Đó cũng là bài học chung đối với khởi nghiệp khi tuyển nhân viên. Nếu nhìn lại các công ty nhật, thì thời gian tuyển ít nhất cả tháng, vô công ty làm ít nhất phải qua 3 vòng, họ chọn nhân sự vô cùng kỹ lưỡng.

Có những loại nhân viên nào chúng ta hay gặp phải.

1. Nhân viên luôn nghĩ đủ.

Có nghĩa là, nhân viên tự cho mình làm như vậy là đủ rồi, đủ với mức lương ông chủ trả rồi, không cần cố gắng thêm, thường những nhân viên này, chắc chắn không có cở hội phát triển lâu dài. Bởi bạn không biết như thế nào là đủ, khi người ta trả bạn 1, bạn hãy làm 2, làm 3, thậm chí là hơn nữa. Cái hơn đó , chính là thước đo để bạn phát triển, đừng sợ người khác không nhìn nhận ra sự cố gắng của bạn. 

2. Nhân viên không chịu thay đổi.

Những công ty start up, họ luôn phải thay đổi, đổi mới để phát triển, họ không phải là các tập đoàn lớn đã có sẵn mọi thứ quy trình.

Khi mới làm, họ nhận nhiệm vụ A, nhiệm vụ B, một thời gian, nhiệm vụ A đó sẽ phát sinh thêm cái A+, nếu bạn không nhận thức được sự phát triển A+ đó, thì sếp sẽ hướng dẫn bạn thực hiện. Nhưng nhân viên không chịu thay đổi, họ mặc định công việc của họ chỉ là A,B , nhất định không thêm A+, nếu bắt họ thêm, thì phải thêm tiền, thêm phúc lợi, họ bày tỏ phản đối ngay. 

Thử hỏi, những nhân viên này có cơ hội phát triển không ở đây không, bạn luôn nghĩ mình đúng, bạn không chịu hi sinh, bạn không chịu cố gắng thêm tí. Hãy làm đi, làm A+, rồi A++ ... làm một cách nhiệt tình. Sếp bạn chắc chắn sẽ thưởng bạn xứng đáng, không bao giờ để mất bạn đâu. Có điều là bạn phải cho đi trước.


3. Nhân viên có tài, mà không có đức.

Ở một công ty nhỏ, tôi luôn chú trọng người có đức, đức là cách ăn, cách sống, cách làm viễc, sự trung thành..... làm nên con người ấy.

Điều này rất đáng quý, nếu bạn không biết gì, bạn thiếu kỹ năng gì, công ty sẽ đào tạo, giúp bạn phát triển kỹ năng đó, rèn luyện con người mới khó, rèn luyện kỹ năng không khó. Tôi nghe đâu đó nói rằng: " thà chọn đúng người mà đi Sai hướng, còn hơn đi đúng hướng mà chọn Sai người".

Tôi có một cậu nhân viên, là người thân, ban đầu cậu ấy làm việc rất năng nổ, không tính toán thiệt hơn. Nhưng sau một thời gian, cậu ấy thiếu đi sự nhiệt huyết, sự tính toán nhiều hơn, gian dối quỹ công ty. Bạn tưởng rằng, một người boss họ không nhận ra sao, bạn tưởng rằng mình qua mặt êm thấm... Nhưng không, họ biết hết đấy, họ biết bạn làm sai, và họ đang điềm tĩnh, âm thầm chịu đựng tất cả để nghĩ ra phương pháp giải quyết đấy. Nếu đùng, chỉ thẳng vào mặt, đưa chứng cứ , đuổi bạn khỏi công ty, nóng vội vậy thì không phải là ông chủ giỏi.

4. Nhân viên vừa tài, vừa đức.

Đó là những nhân viên ai cũng muốn giữ, họ luôn làm việc hiệu quả, luôn làm trên sự kỳ vọng, họ làm viễc vì đam mê, luôn cống hiến.

Người họ toát lên sự trung thực, họ khiến bạn yên tâm, giao hết những nhiệm vụ trọng yếu. 

Những nhân viên này, cơ hội thăng tiến, đãi ngộ cực tốt, mà họ không hề có bất cứ đòi hỏi gì. Bởi những sự thăng tiến, không đến từ nhiệm vụ hiện hữu, nó chỉ đến từ sự cố gắng, cho đi lặng lẽ.


Để doanh nghiệp phát triển, đôi lúc chúng ta cần vận hành như đội bóng, còn sử dụng nhân viên đó, khi nhân viên đó còn làm viễc hiệu quả, còn yêu nghề, còn đam mê. Nếu không đảm bảo được điều này, dù là nhân viên đó lâu năm cỡ nào, thì cũng phải sa thải. Bởi lẽ đó là vì sự phát triển của công ty. Thật khó với những quyết định nhân sự như vậy.

Vậy để nhân hòa trong sự nghiệp, người chủ ngoài sự " thông đạo, thạo đời" họ phải có sự điềm tĩnh và bản lĩnh phải lớn.

Nguyễn đình chính.

SINH VIÊN TỰ KIẾM TIỀN ĂN HỌC

Ngày nay, khi công nghệ mạng xã hội đã phát triển rầm rộ, nhiều bạn đã kiếm được rất nhiều tiền, trang trải cuộc sống, thậm chí là dư tiền sinh hoạt, thoải mái.

Vậy khi xưa, khi lúc mạng xã hội chưa phát triển ở Việt Nam thì sinh viên làm gì để kiếm thêm thu nhập, hôm nay mình xin chia sẻ lại những gì mình đã trải qua, tuy không kiếm được nhiều tiền, nhưng nó cũng đủ một phần sinh hoạt, và hơn hết đó là quãng thời gian tích lũy tuyệt, là bước đệm để mình ra kinh doanh ngay khi ra trường.


THỜI SINH VIÊN ĐẦY THÚ VỊ

Với những bạn sinh viên, gia đình làm nông, thu nhập khó khăn, để mà đủ tiền cung cấp cho bạn ăn học đó là một điều không thể, chắt chắn ba mẹ phải vay mượn để có tiền cho bạn ăn học. Lúc học đại học, bạn có thể dùng gói vay sinh viên không lãi xuất, nếu ra trường bạn trả đúng thời hạn, tiền vay này bạn có thể trang trải tiền học phí trong suốt những năm học đại học.

Vậy bây giờ, bạn còn tiền trang trải ăn ở, sinh hoạt cá nhân đúng không? Cách giải quyết là chúng ta phải đi làm thêm. Mình  có cô bạn học trường đại học văn hóa quận 2, ngành học bạn ấy thì nhẹ nhàng hơn, nên có nhiều thời gian để đi làm thêm, bạn ấy làm các công việc từ phụ quán cơm, phụ cửa hàng hoa.... tiền thu nhập của bạn đủ để trang trải cuộc sống, đủ tiền để đóng các đợt đi tour thực tập, nhiều tháng bạn ấy còn gửi tiền về phụ giúp gia đình.

Còn mình thì không đủ thời gian để đi làm nhiều như vậy, bởi lúc đó mình học kỹ thuật, tại trường Sư Phạm Kỹ Thuật, trong 4 năm, mình phải ngốn hết 186 tín chỉ. Nên đa phần thời gian là mình phải học, tuy nhiên mình cũng tranh thủ lúc thời gian rảnh để đi làm thêm như là dạy kèm, phục vụ nhà hàng, phát tờ rơi ..

Chính những công việc đó dạy mình rất nhiều.

Lúc đầu, công việc của mình là đi phát tờ rơi cho các trung tâm gia sư, phát tại các ngã tư, phát trước các trường học, khi mà phụ huynh đón con học về, ban đầu phát kiếm tiền thôi chứ chưa phát hiện ra điều gì, học xong ra là đi phát, lúc đó thu nhập được 10k/h . Rồi sau đó mình đi dạy kèm, lớp gia sư đầu tiên mình dạy là bé lớp 3, dạy tháng được 500k, nhưng khi nhận lớp mình phải đóng hết 40% tiền giới thiệu, vậy là tháng đầu tiên chỉ nhận được 300k. 

Một thời gian sau, mình nhận ra, tại sao mình không làm như trung tâm để kiếm lớp, kiếm học viên cho mình, thế là mình bắt tay vào làm, mình cũng thành lập trung tâm gia sư. Các bạn đừng nghĩ nó phức tạp, lúc bấy giờ, mình đi mua điện thoại bàn, vậy là xong rồi há, bởi điện thoại bàn lúc bây giờ nâng cao sự uy tín.

Mình làm ngay tại phòng trọ nơi mình đang ở luôn, lúc đi học thì coi mấy phòng bên, phòng nào không đi học thì nhờ bắt máy dùm, thời đó, nhiều lúc đang học mà khách hàng gọi tới thì chạy ra ngoài phòng để nghe máy. Thời đó, muốn có lớp thì mình phải đi phát tờ rơi để có lớp, lúc đó chẳng có tiền và chẳng biết gì để làm website hay gì cả, tận dụng hết những gì mình đã từng làm, những gì đã trải qua để thực hiện, tức nhiên để làm thì bạn phải quan sát, để ý, phải làm vượt mức mong đợi thì người khác sẽ chỉ cho bạn. 

Lúc đi phát tờ rơi, mình làm rất nhiệt tình, trung thực, nên trung tâm họ chỉ mình tại sao nên phát tờ rơi nơi đó, nên phát trường đó....

Mình phát tờ rơi thì có lớp dạy, dư lớp thì mình tuyển sinh viên để dạy, mình lấy tiền hoa hồng. Như vậy mà mình kiếm nhiều tiền để trang trải cuộc sống ăn học của mình.

Đi làm thêm như vậy, sẽ dạy cho mình rất nhiều bài học, nhiều điều bổ ích, đó là kinh nghiệm là nền tảng để chúng ta bước ra trường.

Trong thời sinh viên, mình cũng có đi làm thêm một việc nữa, cũng giúp mình kiếm ra tiền, mình sẽ chia sẻ ở bài sau nhé.

Nguyễn Đình Chính

GẶP MẶT ĐỒNG HƯƠNG TÂY SƠN TẠI SÀI GÒN NĂM 2017

Hằng năm, sau dịp tết Nguyên đáng, là có hội đồng hương tỉnh Bình Định, tiếp theo đó là diễn ra đồng hương các huyện, nơi gắng bó, thu hút những người con Tây Sơn đang làm việc và sinh sống xa quê hương, có dịp gặp bà con quê nhà, gặp lãnh đạo huyện để nghe về tình hình phát triển của quê hương, tiếp nối truyền thống đoàn kết, vươn lên của người con đất võ Tây Sơn Bình Định.


Năm nay, hội đồng hương diễn ra tại nhà hàng Đông Hồ Eden như các năm trước. Đến bây giờ, công tác chuẩn bị, cũng như khâu phát thiệp mời đến bà con cũng hoàn tất.

Năm nay, ngoài những tiết mục chính như văn nghệ, múa võ, thưởng thức món bánh hỏi lòng heo,,,, chương trình giao lưu trực tiếp giữa đồng hương, dự kiện sẽ có thêm nhiều tiết mục đặc sắc, mang đậm hồn quê Tây Sơn.

Cùng điểm lại những nét ấn tượng của hoạt động năm 2016, năm 2016 thu hút rất nhiều cô chú, những người đã ngoài 80 tuổi, đến với niềm tự hào quê hương, các bạn thế hệ trẻ, mầm non tương lai của huyện nhà, tiếp bước những truyền thống hào hùng mà thế hệ cha anh đã gầy dựng nên.


RẤT ĐÔNG CÁC THÀNH VIÊN THAM GIA


TRẺ KHUYẾT TẬT MÚA VÕ, MỘT Ý CHÍ VƯƠN LÊN NGÚT NGÀN


CHƯƠNG TRÌNH VĂN NGHỆ ĐẶC SẮC


NHỮNG PHẦN QUÀ HẤP DẪN


QUỸ HỌC BỔNG

Quỹ học bổng Quang Trung, một món quà tinh thần dành cho các bạn sinh viên có hoàn cảnh khó khăn, cố gắng học tập, vươn lên trong cuộc sống. Trời sinh ra, chúng ta là người Tây Sơn, quanh năm, nắng gió bão bùng, cuộc sống gắng liền với nhiều thiên tai lũ lụt, hứng chịu mọi điều khắc nghiệt nhất, nhưng đó cũng chính là thử thách ý chí, sự dũng cảm của chúng ta. Hoàn cảnh cho ta những cần cù vươn lên, cho ta thấm nhuần sự vất vả, nó rèn luyện ta trở thành chiến binh, với đầy đủ sức mạnh, để vượt qua tất cả những khó khăn, vươn đến những thành công vang dội. Tiếp bước cha ông, tiếp bước truyền thống hào hùng, anh hùng áo vải Quang Trung Nguyễn Huệ.


LÃNH ĐẠO HUYỆN TÂY SƠN

Lãnh đạo quê nhà thông tin đến bà con quê hương đang dần thay đổi, cuộc sống bà con quê nhà cũng tiến bộ dần lên, nhiều công trình, tiện ích xã hội đã về tới quê hương. Đồng hương Tây Sơn nghe cũng ấm lòng.


NHỮNG THẾ HỆ TƯƠNG LAI

Thế hệ người con Tây Sơn sau này, sẽ mãi đoàn kết, tổ chức những chương trình gặp gỡ, giao lưu, giữa bà con với nhau và với lãnh đạo huyện, giao lưu kết nối, chia sẽ giữa các thế hệ, để những bạn trẻ Tây Sơn mãi mãi giữ được nét văn hóa đáng quý ấy.

Nguyễn Đình Chính