Trang chủ

Tổng kết một năm trôi qua 2019

Thoáng cái cũng đã gần đến cuối năm, cuối năm là khoảng thời gian để mình tổng kết lại chặng đường 1 năm qua, mình đạt được gì, những gì cần cải thiện, những gì cần làm cho những năm tiếp theo.

Cuộc đời mình như một chiếc bánh xe, cứ lăn đều và tiến về phía trước, dù bạn có làm gì, hay không làm gì thì thời gian vẫn cứ trôi, cuộc đời bạn vẫn cứ trôi. Nếu không biết làm sao để bánh xe chạy theo ý mình, mình không kiểm soát được bánh xe thì thật tai hại.

Bánh xe cuộc đời mình bao gồm những gì, nào là tài chính, danh vọng, Công việc, địa vị, sức khỏe, gia đình, trí tuệ, phát triển bản thân, tình yêu, mối quan hệ... 


Bạn hình dung, bánh xe là hình tròn, mỗi phần trên sẽ chiếm một phần trong bánh xe đó, việc chúng ta là phải cân bằng chúng, đừng để một cái nào đó chiếm quá nhiều, dẫn đến mất cân bằng và bánh xe sẽ dừng, nếu chỉ tập trung vào tài chính, đến lúc bạn có rất nhiều tài chính, thì bạn có chắc là hạnh phúc, là mãn nguyện khi ta nhận ra rằng, sức khỏe ta đã hết. 


Bánh xe cân bằng tròn, thì trục bánh xe là gì, để nó chạy. Có nhiều nhận định, nhưng theo mình thấy đó là đạo đức, là ẩn lực bên trong mình, tức là sứ mệnh của ta sinh ra trên đời này là để làm gì, là nội tâm, cái bên trong mình có.

Nói cái bên trong thì thật mơ hồ, bạn sẽ hình dung được nếu như bạn biết hay đã tập thiền định.

Khi ta dần hiểu được, chúng ta sẽ tự cân bằng, biết mình cần gì, phải làm gì. Không phải chạy theo xã hội, những yếu tố bên ngoài làm ta bị ảnh hưởng quá nhiều.

 Về công việc, hiện đến cuối năm là đã có 3 chi nhánh, tức năm nay ra thêm được 1 chi nhánh, và 1 chi nhánh nhượng quyền.


Các bạn nhân viên được học tập thêm nhiều điều từ công ty và có một số nhân sự chiến lược được đưa đi học các vấn đề chuyên sâu về con người, tâm linh, lãnh đạo, quản lý..  để mọi thành viên dần hiểu được sự cân bằng và phát huy khả năng của mình.

Thu nhập của các bạn cũng được nâng lên đáng kể, nhờ năng lực của các bạn phát triển rất nhiều.

Sức khỏe, năm nay dành nhiều thời gian hơn cho sức khỏe, đi chạy bộ, tập yoga, có nhiều thời gian hoà mình cùng cây xanh hơn. Bản thân mình cảm thấy khỏe khắn hơn để cảm nhận được sống.

Phát triển bản thân, năm nay học rất nhiều khoá về lãnh đạo, tài chính, thiền, và các sách về phát triển bản thân, sách về kỹ năng quản trị công việc và cuộc sống.

Nhiều sách về cách sống, sức khỏe,,, như năm nay ba mẹ mình cũng đã lớn tuổi, lúc xưa quá vất vả, nên lúc lớn tuổi, sức khỏe cũng yếu, nhờ có được thời gian rảnh mà mình rủ mẹ đi tập thể dục, cho má biết nhiều về sự buông bỏ, quẳn gánh lo đi mà sống. Bạn biết không, với những người lớn tuổi, mà thiếu đi thông tin tích cực, họ suốt ngày nghỉ, và lo thôi, nhất là với mẹ mình, lo cho con, rồi lo cho cháu,,, mình phải nói chuyện với mẹ, mẹ phải biết rằng, cuộc đời của cháu là của tụi nó, cuộc đời của con là của con, phải để nó sống với chính nó. Cái mà mẹ quan tâm nhất phải chính là bản thân mình, bản thân má, suy nghĩ của má, con người má, trí tuệ của má, sức khỏe của má,,, rồi hướng dẫn cho má thiền, hướng dẫn má tìm đến các môi trường tích cực như tập yoga, rồi các nơi , các chùa,, để được tập, được sả.


Điều vui nhất, chính là gia đình sắp đón thêm thành viên mới, cậu nhóc Tony. 

Cả hai vợ chồng đều rất háo hức để đón con yêu.


Năm nay , dự định ra sách, nhưng bị hoãn, và sẽ tiếp tục hoàn thiện , bởi mình vẫn chưa thực hiện xong các chương.

Dự định đi Nhật với Úc cũng hoãn luôn, để sanh xong, cả gia đình cùng đi.


Bước sang năm 2020 , sẽ tiếp tục cho hành trình phát triển , chuẩn bị cho những sự đột phá.

Việt Nam Mình

Từ nhỏ, mình thật sự không thích môn sử, bởi cứ sợ dò bài, rồi phải nhớ những con số cụ thể, để trả bài, kiểm tra điểm sử. Thật khó để mà đam mê với cách học như vậy.

Nhưng bây giờ, dù cuộc sống bộn bề , công việc, gia đình, nhưng tôi lại khao khát và dành thời gian ra để tìm hiểu về lịch sử, địa lý lãnh thổ nước Việt mình.

Việt Nam mình nằm ở đâu trên bản đồ thế giới, nằm ơn khu vực phía Đông Nam của châu Á, Bắc giáp Trung Quốc, đông giáp biển, cứ đâm thẳng ra là gặp Phi-líp-pin , Tây Bắc giáp Lào, Tây Nam giáp campuchia, Nam tiến nữa là gặp Malaysia.

Người ta nói nước Việt mình kéo dài từ Ải Nam Quan đến mũi cà mau. Vậy Ải Nam Quan ơ đâu, sao sách giáo khoa tôi học lại không thấy ghi.

Ngoài ra nước Việt mình còn 2 quần đảo lớn đó là Trường Sa và Hoàng Sa, nhưng một số đảo ở quần đảo thì mình bị mất, nếu nhìn từ vệ tinh thì có những đảo thuộc quần đảo đã bị Trung Quốc chiếm và xây dựng nhiều tàu sân bay.

Là một người công dân, mình cần biết vị trí địa lý nước mình, nó bao gồm bao nhiêu, nằm ơ đâu trên trái đất này.




Lý thường Kiệt đã nói “ Nam Quốc Sơn Hà Nam Đế Cư - Tiệt nhiên định phận tại Thiên Thư”

Tức ông nói sách trời đã định vị trí , lãnh thổ cho người Việt.


Lịch sử văn hiến 4000 năm, khiến tôi càng thêm tò mò, về lịch sử người Việt, người Việt mình từ đâu, sao lại gọi là người Việt, thì dữ liệu trên wiki có. Nhưng vẫn chưa thỏa lắm, có một ngày tôi nghĩ mình có duyên để biết câu hỏi này.


Nhiều lúc cũng tiếc, vì sao Ngô Quyền, Lý Thường Kiệt, Trần Hưng Đạo , Quang Trung,,, các ngài có viết lại tiểu sử cuộc đời không, muốn được nghe các ngài tường thuật lại, chính các ngài tường thuật lại, chứ không phải được các sử gia ghi chép và truyền lại. Bởi thế hệ hậu sinh chúng con muốn biết.


Nhiều lúc mình cũng chỉ ước, bản thân mình có khả năng làm đạo diễn, hay nhà viết kịch đủ tầm, để tường thuật lại lịch sử nước nhà qua các bộ phim, Những trận đánh tan ngoại ban, Ngô quyền đánh quân Nam Hán, Lý Thường Kiệt đánh quân Tống, Trần Hưng Đạo 3 lần dẹp tan quân Mông Nguyên, với biết bao anh hùng dưới trướng nào là Dã Tượng, Yết Kiêu, Phạm Ngũ Lão,,, Quang Trung hoàng đế đánh Xiêm La, đánh cho Tôn Sĩ Nghị, cho nhà Thanh mất hồn bạc vía. 


Vậy mới thấy rằng, tuy thịnh suy , mạnh yếu mỗi lúc khác nhau, nhưng anh Hùng Hào kiệt thì đời nào cũng có. Đất Việt là của người Việt, thiên thư là vậy. 

Nhà Lý mạnh biết bao, nhưng đến lúc yếu thì nhà Trần lên thay thế.

Nhà Trần Thịnh biết bao, nhưng rồi lại suy để đến nhà Hồ.

Chúa Nguyễn vào Nam, khai hoang, mở rộng bờ cõi nước Việt đến mũi Cà Mau rồi đến lúc lại suy thoái. 

Rồi đến thời sau nay, Việt Nam Cộng Hoà và Việt Nam xã hội chủ nghĩa, đất nước ta lại chia cắt. 

Nhưng rồi cũng thống nhất.  

Vậy mới thấy, dân ta kiên cường biết mấy. Thịnh thì chăm lo cuộc sống, làm dân thường của nước Việt. Đến lúc tổ quốc lâm nguy, đất nước suy yếu thì anh Hùng lại xuất hiện. Ngoại ban bao đời, vẫn đến rồi ra đi trong cay đắng, tủi nhục.

Nam quốc thì Nam đế cư.

Mỗi đời, từ xa xưa đến bây giờ và mai sau, lãnh đạo tốt thì dân giàu, thì nước mạnh, nước đã mạnh thì ngoại ban chẳng dám họ he. Quốc thái , dân an.

Lãnh đạo thoái, tham quan ô lại, kinh tế kém cỏi, xã hội thì rối ren, lòng dân không yên thì lịch sử đã có hết rồi, ngoại ban sẽ xâm chiếm . Thì lại thay đổi giai cấp lãnh đạo mới.

Trải qua 4000 năm văn hiến, bao nhiêu nhà, giai cấp lãnh đạo khác nhau, thịnh suy từng lúc khác nhau, nhưng có 1 điều không thay đổi, là nước Việt là của người Việt.

Con người Và công việc

http://nguyendinhchinh.comTrải qua những khoảng thời gian làm việc, vừa làm, vừa học, vừa xây dựng để đạt được mục tiêu. Bất cứ bạn làm việc gì, cái gì ta cũng phải dấng thân, nhưng sau đó ta cũng phải quan sát , phân tích và đúc kết. Người nào làm càng tốt, thì kết quả công việc càng tốt. 

Nếu làm mà không quan sát học hỏi, phân tích và đúc kết thì một lúc nào đó, chúng ta sẽ thất bại, có một câu nói rất hay đó là, đằng sau sự thành công là vực thẳm. Nếu thiếu đi quá trình này, thì vực thẳm sẽ ở ngay sau sự thành công. 

Khả năng phân tích và đúc kết vấn đề cực kỳ quan trọng. Giúp ta giữ vững mục tiêu phía trước.


Khi công ty bắt đầu lớn lên, công việc cũng sẽ nhiều lên, ngoài việc bản thân mình làm được, thì đội ngũ nhân sự chiến lược của mình cũng phải làm được việc này. Bản thân mình làm được đã khó, nhưng nhân sự chiến lược mình cùng làm được thì nó còn khó hơn. Làm sao để các bạn ý thức được rằng, mình phải luôn học hỏi để tiến bộ, phân tích , đúc kết để hiệu quả, không ngừng nâng cao bản thân mình. Chỉ có nâng cao giá trị bản thân mình, thì trị giá sẽ theo sau mình. Bản thân mình luôn luôn đi trước, và giá trị sẽ theo sau tương ứng. 

Nói thì dễ, nhưng phải làm, trải nghiệm nhiều tôi mới hiểu được như thế nào là con người đi trước.


Trong công ty thì cũng vậy, con người luôn đi trước công việc.

Tức mỗi cá nhân phải tiến bộ, biết đúc kết sau 1 tháng , sau 1 năm mình đã học được những gì, và làm được những gì. Bạn không thể làm mãi một công việc , một vị trí , cùng với cách làm cũ, kiến thức cũ, hiệu suất cũ sau 1 năm được. Nếu một bạn là fulltime, bạn phải biết là mình phải phấn đấu lên trưởng nhóm, rồi lên nữa, lên nữa để mình được học nhiều, được làm nhiều, để bản thân mình tiến bộ và giá trị, và khi giá trị tăng, thì trị giá bản thân mình tăng, tức thu nhập của mình tăng, bạn muốn tăng lên bao nhiêu, thì hãy phát triển bản thân mình nhiều hơn thế, bản thân mình luôn đi trước mọi việc.

Ví dụ bên cửa hàng mình để lên trưởng ca thì mình cần những gì, ngoài thạo công việc, thì mình còn có khả năng điều phối, khả năng sắp xếp, khả năng đào tạo, kèm cặp các bạn mới, hướng dẫn đội ngũ mình thạo việc hơn. 

Biết được là thêm kỹ năng đó là phải học từ đâu, từ sách nào, hãy từ bản thân nghiệm, hay từ các buổi đào tạo của công ty. 


Cùng nhau học hỏi tinh thần đại bàng là chủ động trong mọi công việc. Không ai nhắc bạn phải biết chăm lo cho bản thân mình, không ai nhắc bạn phải học hỏi, không ai nhắc bạn phải tiến bộ.


Một quy luật đơn giản trong cuộc sống là, muốn cân bằng thì bạn phải luôn tiến về phía trước.

Để có tinh thần thực hiện việc tiến bộ, thì bản thân chúng ta phải tự biết đủ, ý thức được mình đang tồn tại, trân trọng những gì mình đang có, từ quần áo mặc, đến đôi tay, đôi chân, đôi mắt... một cơ thể khỏe mạnh, một cuộc sống tràn đầy niềm vui. Một cuộc sống đầy sự biết ơn.



Học làm sếp

Nhân viên gọi bạn là sếp, hãy thử hỏi có bao nhiêu bạn gọi sếp là từ trái tim, hay họ gọi sếp từ cuốn họng trở lên. Đơn giản, bạn phải biết mình như thế nào, và làm sao để họ gọi từ trái tim, chứ không phải là bạn đang giữ chén cơm, công việc của họ, mà họ gọi bạn là sếp.


Với bất cứ ngành nghề kinh doanh nào, con người và nhân sự là mục tiêu và ưu tiên hàng đầu để đầu tư và phát triển. Sức mạnh của cả tập thể công ty, được tính bằng sức mạnh của thành viên yếu nhất.


Và với ngành kinh doanh F&B này, mình hiểu rất rõ, tầm quan trọng của con người, nó quyết định tất cả. Dù bạn có ý tưởng tốt đến đâu, khát khao cháy bỏng đến cỡ nào, mà đội ngũ nhân viên phục vụ trực tiếp ở cửa hàng không nắm được, là việc của bạn trở nên lỡ dỡ ngay.



Chỉ cần một vài cá nhân phá thôi, dù vô tình hay cố ý, bạn sẽ bị sụp ngay, nó quan trọng đến mức thế ấy.

Vậy cách nào để hạn chế những rủi ro với vấn đề nhân sự, sẽ có nhiều cách khác nhau, được nhiều chuyên gia đưa giải pháp, từ vấn đề tuyển chọn, đến sàng lọc, đào tạo.... Nhưng hiện, với những doanh nghiệp nhỏ như mình, thì việc tuyển và chi phí cho đào tạo là khá thấp.


Văn hoá công ty là cái phải xây dựng ngay từ đầu, và bằng mọi giá phải tập trung vào nó, chính cái văn hoá ấy, sẽ giúp mình còn mãi trước những biến động, nhân viên còn, khi văn hoá công ty còn.

Giá trị công ty, ở mặt thương mại đó chính là thương hiệu. Ở trong nội bộ đó chính là văn hoá công ty. 

Với người làm sếp, thì làm sao để nhân viên gọi sếp từ trái tim, không phải gọi từ cuốn họng. Đó là việc chúng ta xây dựng hình ảnh cá nhân của mình ơn công ty. Nhân viên nói gì về bạn sau tấm cửa kính. Đó mới là sự thật, không phải những lời nói khi có bạn.


Bạn dần hiểu ra rồi chứ, làm sao để nhân viên vẫn gọi bạn là sếp , khi không có bạn. Đó chính là việc bạn phải sống, làm việc, hành động sao cho đáng từ sếp, việc bạn tu thân, rèn luyện bản thân mình. Mọi thứ xuất phát từ mình mà ra.


Bạn vẽ hình ảnh gì của mình, trong mắt các bạn nhân viên có thể là chân thành, hay quyết đoán , hay tận tụy, hay giỏi chuyên môn, hay tôn trọng người khác, hay công bằng ,minh bạch.... nhiều lắm


Muốn vẽ được những hình ảnh này, chính bản thân mình phải rèn luyện, từ cuộc sống , làm từ việc nhỏ tới lớn , tu thân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ. Muốn có công ty tốt, phải có nhân viên tốt, muốn có nhân viên tốt thì bạn phải tốt. Muốn quản lý công ty được, bạn phải quản lý gia đình được, muốn quản lý gia đình được thì bạn phải quản lý bản thân mình được. Cứ thế, từ nhỏ tới lớn. Mà bản thân mình là điều đầu tiên phải làm trước.

LÒNG TỰ TRỌNG CỦA CON NGƯỜI

Khi mở các cửa hàng, nhiều lúc các cửa hàng hay bị mất vặt như các bóng đèn, các chậu cây đê phía ngoài cũng mất. Đáng chú ý là khi xem lại camera, thì có lúc là nam thanh niên ăn cắp, có lúc là người phụ nữ ăn cắp.

Chậu cây thì bị một người lớn tuổi ăn cắp, họ nhổ cây, đổ đất, rồi lấy chậu.

Cũng có lúc thì mất xe gắn máy.


Tại sao ở độ tuổi nam thanh, nữ tú, đủ sức làm việc và mua những thứ đó, thì tại sao họ lại đi lấy cắp.

Cũng có những bài báo nói, có giám đốc ban ngày lái xe đi làm, tối lái xe đi lấy tộm cây này nọ, họ nói không thiếu tiền, nhưng vì chỉ thích, nên đi lấy trộm cây.

Tức hành vi lấy cắp hay ăn trộm đôi lúc nó là sở thích, hay nôm na là hành động đó mang lại niềm vui cho họ, họ nuông chiều chính cái cảm xúc cua bản thân mình. Dù họ biết là hành động đó không đúng, nhưng lúc đó họ vẫn làm, bởi vì cảm xúc nó vui.


Lớn hơn nữa, chính những cái này, khi người Việt mình đi ra nước ngoài, cũng vì những hành động như vậy, mà chúng ta không nghĩ tới hậu quả. Hoặc chỉ nghĩ nếu có sai, thì mình họ chịu phạt, lúc đó họ không nghĩ đến mình là người việt và mình đang ở nước bạn. Cứ nhiều trường hợp như vậy, thì đó là cả quốc gia.

Vậy tại sao họ lại như vậy, nguyên nhân chính là do lòng Tự Trọng của họ thấp. Khi lòng tự trọng con người thấp, thì bản ngã cái tôi cao, họ thực hiện hành động đê thỏa mãn cảm xúc các nhân, chứ họ không còn suy xét là đúng hay sai nữa.


Nhiều lúc họ biết sai, thì vẫn làm, vì việc làm ấy khiến họ vui vẻ và thích thú. Họ không cản được mình lúc ấy.

Để cải thiện và nâng cao lòng tự trọng, thì chính các cá nhân của chúng ta phải ý thức được lòng tự trọng, và nâng cao nó, phát triển bản thân để nâng cao lòng tự trọng, hạn chế cái tôi của mình xuống.

Tiếp đến là môi trường gia đình, rồi xa hơn nữa là xã hội phải thay đổi. 

Việc cấp thiết là nhà nước phải xem lại nền giáo dục của chính mình, nền giáo dục của nước mình hiện tại, sao lại như vậy.

Nâng cao lòng tự trọng của con người, lòng tự trọng của quốc gia, không phải ngày 1 ngày 2, mà là cả mấy thế hệ con người trong gia đình, trong xã hội. 

LÀM SAO ĐÊ KHÁCH HÀNG KHÔNG CHÊ MẮC

Khách hàng mua hàng vì nhu cầu, nhưng cái quyết định đó là cảm xúc. Một món ăn, hay một món hàng, mắc hay rẻ không phụ thuộc vào giá trị món hàng ấy, mà phục thuộc vào những dịch vụ xung quanh nó.

Trong bán hàng, không có khái niệm mắc hay rẻ, khi xét cùng chính một đối tượng , thì hôm nay chúng ta phục vụ không tốt, làm lâu, không thấy nụ cười, bán hàng, phục vụ theo kiểu mệt mỏi, khách cảm nhận được sự trân trọng của mình, thì món hàng của chúng ta trể nên vô cùng đắt đỏ.

 

Nhưng cũng món hàng đó, khách đến một nơi khác, khách nhận được nụ cười của người phục vụ, không gian xung quanh bỗng nhiên nhẹ nhõm, người phục vụ nói chuyện, hỏi thăm khách, đúng kiểu như có khách tới nhà, khách được tôn trọng , được đãi và đối xử bằng những gì tốt nhất ta có, thì món hàng đó tự dưng rẻ vô cùng, khi ta phục vụ tốt được cảm xúc của khách.

 

Ví dụ món ăn ta là 100 ngàn, thì có thê giá trị là 30 ngàn gì đó, thì nụ cười, sự đón tiếp, niềm nở phục vụ nè nó đã chiếm đến 70 ngàn rồi.

Cũng món hàng có giá trị 30 ngàn đó, chúng ta có thể bán lên 150 ngàn, mà khách vẫn thấy vui vẻ khi dùng, thì chúng ta chi cần nâng sự phục vụ lên, nâng sự tiện ích lên.

Những cái chúng ta có thể cải thiện như là, chọn người phục vụ phù hợp để có được nhiều nụ cười, chuẩn bị mọi thứ tốt để ra món nhanh hơn, làm đúng chất lượng món , giữ không gian luôn sạch sẽ, thoáng mát. Có người giữ xe, dắt xe cho khách an tâm ăn uống..

Hãy cho khách thêm những dịch vụ xung quanh, như khách nhờ chụp hình, khách lỡ rơi giấy nè, thì hãy lấy giúp khách. Quan sát và giúp đỡ khách khi khách cần. Đặc biệt nhất là nụ cười và sự niềm nở.

Một vài cải thiện vậy thôi, khách sẽ hài lòng với dịch vụ của chúng ta mang lại. 

CÁCH KINH DOANH ĂN UỐNG KHÔNG BỊ LỖ

Hôm nay lại nhận được lời mời sang quán. Anh cũng là người Bình Định, cũng kinh doanh các mặt hàng như hiện mình đang làm, nhưng có điều bạn phục phân khúc khách bình dân hơn tí, nên giá thấp hơn tí.


Anh hoạt động được gần năm, anh nói quán có lời, nhưng giờ có việc nên gia đình phải chuyển về quê, nên sang lại. 

Anh chỉ cần sang lại đủ vốn anh đầu tư ban đầu.


Anh sang lại cửa hàng 250 triệu, đã bao gồm chi phí cọc mặt bằng 60 triệu. Một thời gian không có người sang, anh đành hạ giá xuống 150 triệu. Nhưng không biết có ai sang lại không.

Riêng mình thì mình không thể sang lại được , dù rất muốn giúp anh. Hơn ai hết, mình cũng đã trải qua giai đoạn này khi lần đầu khởi nghiệp. Tình cảnh thật khó khăn, khi toàn bộ vốn luyến tích luỹ được dùng để làm ăn,  nhưng vô tình ta lại tiêu tốn hết sạch vốn luyến ấy.


Với nhiều người, nhất là khi mới khởi nghiệp, 250 triệu là một số tiền lớn.


- khi bạn ra làm cửa hàng, bạn phải cọc 1 số tiền tương đương  hai đến ba tháng tiền nhà, thậm chí là hơn. Nó đã ngốn chúng ta một khoản, cọc này sẽ mất nếu chúng ta không biết đàm phán, hoặc khi ta phá vỡ, tức là chúng ta hợp đồng ba năm hay năm năm gì đó, mà ta phải ngừng sớm, là sẽ mất. Nhiều lúc chúng ta còn không có điều khoản sang lại hợp đồng.

- Còn nếu bạn ký thời gian quá ngắn, 1 năm hay sáu tháng. Đã xác định làm ít khi nào ta ký vậy, bởi nếu làm ăn được, mà mới một năm đã hết hạn hợp đồng, chưa kịp lấy vốn thì đã hết mất.

- Chi phí sửa sang, mua sắm trang thiết bị lớn, nếu ta còn mới, phải tìm thật kỹ mặt bằng phù hợp, bởi chi phí sửa sang là hơi nhiều nhé. Các dụng như bàn ghế, thường mua số lượng ít, với lại chưa có nguồn quen để làm, thì chi phí cũng cao hơn. Đội thợ sửa sang, làm bảng hiệu này kia, cũng chắp vá nên giá cũng rất cao, ví dụ một bộ bàn gỗ, nếu bạn mua lẻ thì tầm 2,3 triệu hoặc cao hơn, còn nếu chúng ta làm lâu, có mối thì có thể mua khoảng 1,6 triệu. Mình có thể tiết kiệm được nhiều, mỗi thứ một ít như vậy, tính ra làm một cửa hàng, mình có thể tiết kiệm được rất nhiều.

- Những đồ dùng chúng ta mua, đến lúc không dùng, thì nó là phế liệu, là tiêu sản. Nên khi mở cửa hàng, các bạn phải tính nha.

- Ví dụ bạn lời 1 tháng 20 triệu đi, mà bạn đầu tư cửa hàng hết 300 triệu, thì bạn làm sau 2 năm mới hề vốn à, chứ chưa phải lời đâu.

- Vấn đề nhân sự, nếu bạn mở ra, mà nhà bạn làm, thì đòi hỏi bạn phải rất chịu khó, bởi nghề làm đồ ăn này phải có người thay ca, chứ mình làm không, khổ lắm, ý chí và sự siêng năng của bạn phải thật bền bỉ. Người nhà làm, bạn xác định là mình mở quán duy nhất, muốn mở thêm cái nữa là cả vấn đề.

- Còn mướn nhân sự, thì là cả một giai đoạn nữa, mướn ở đâu, lương bao nhiêu, đào tạo thế nào,,, 

- Giá bán, giá bán sao, khách khu vực này sẵn sàng chi trả bao nhiêu, bán bao nhiêu mới có lời, nguyên liệu chiếm khoản bao nhiêu, nếu không có kinh nghiệm, đa phần bạn sẽ bán đại, hoặc phải thấp giá hơn khu vực. Nhưng làm kinh doanh mà phụ thuộc vào giá là tiêu.

- Bạn có tính được một ngày bán được bao nhiêu phần là hề vốn, bao nhiêu phần là lời, và một nhân viên một ngày làm được nhiêu phần, và cửa hàng chúng ta một lần tiếp được nhiêu khách

- Món chúng ta phục vụ được mấy bữa trong ngày,,,

- Rất nhiều vấn đề, nếu bạn không có phương pháp, sẽ mất tiền rất nhiều.


Hi vọng nhiều người muốn khởi nghiệp nhỏ ở ngành ăn uống, có thể đọc và phân tích được một số vấn đề như trên, để giúp các anh chị tránh mất tiền, bởi tích luỹ được số tiền đó là cả một quá trình của mình.

NHỮNG KHÓ KHĂN THỜI GIAN ĐẦU MỞ RỘNG CHI NHÁNH

Điều khó khăn khi mình muốn mở rộng chi nhánh, vấn đề nổi cộm lên đó chính là nhân sự, tại sao khi còn nhỏ, còn ít mình lại làm tốt, đơn giản vì mình ở đó , quan sát, giám sát nhiều hơn. Những sự việc không tốt mình sửa ngay, sự phản ứng là ngay lập tức.

Nhưng khi mở rộng sang 2, 3 chi nhánh thì vấn đề này sẽ lớn hơn, đặc biệt ở cấp nhân sự quản lý ở cửa hàng, mỗi cửa hàng phải có 1 bạn quản lý, giám sát chất lượng công việc thay mình.

Nhưng nếu không kịp đào tạo, thì mọi sự phản ứng đều rất chậm và thường xảy ra lỗi.  

Quản lý chính là bản sao của mình ở mỗi chi nhánh, làm sao để truyền đạt được mục tiêu, sứ mệnh và đặc biệt là văn hoá của công ty mình.

Nâng cao năng lực quản lý, chính là chìa khoá để phát triển mô hình cửa hàng mình. 

Vậy làm sao để nâng cao năng lực quản lý, cách của chúng ta nên làm là chọn đúng người, chính là người phù hợp, khi ta có những người phù hợp rồi thì mọi việc còn lại sẽ được tự động giải quyết một cách dễ dàng.


Khi có được những người phù hợp rồi, chúng ta sẽ sử dụng họ ở những vị trí phù hợp.  Việc của chúng ta là lái con tàu đi đến mục tiêu. Nếu trên đường đi tới mục tiêu, chúng ta gặp trở ngại, chúng ta thay đổi lộ trình thì cả thành viên trên tàu cùng theo ta thay đổi, vì đó là những con người phù hợp. Chứ ban đầu , ta chọn những người vì mục tiêu, thì khi gặp vấn đề, ta đột ngột thay đổi lộ trình thì cả đoàn sẽ bị rối loạn đúng lúc ta khó khăn, đúng lúc ta cần mọi người nhất để cùng nhau thay đổi hướng khác cho con tàu. 


Chính những người quản lý phù hợp, giúp các cửa hàng đồng nhất với nhau về văn hoá phục vụ. Và thời gian đầu,nhân viên, trưởng ca bên mình, thay đổi rất nhiều, dù mình có đào tạo, hướng dẫn, nhưng vẫn cứ mắc lỗi. Là do ta chưa chọn đúng người phù hợp.

Đợt rồi, có một bạn nhân viên, giao đồ ăn cho khách, bỗng dưng giao rau bị dập, biết rau dập mà vẫn giao cho khách, nhận được phản hồi của khách, bỗng thấy xấu hổ khi biết đó chính là những gì bên mình làm ra.

Đó là hậu quả của chính việc chọn người không phù hợp, bạn thuộc ngành phục vụ mà sơ ý như vậy, quả thật là không thể chấp nhận được, bạn đó thì không cố ý, bởi bạn là người thẳng thắn nhận lỗi.  Lúc đó cũng gần hết giờ, nên trong giây phút, bạn làm cho có làm, không còn nhớ đến hậu quả của việc mình làm.


Lần đó, sự việc được đưa lên những trang mạng nổi tiếng, kết quả là bị chê, la ó rất nhiều, toàn bộ những gì cố gắng của những năm tháng bỗng chốc tan biến vì một phút lơ đi trách nhiệm phục vụ của mình.


Chúng ta dù có cố gắng thế nào, chỉ cần những sự việc này , vì những lúc vô tình, mà ta phạm phải, thì thật là tai hại. Phần lớn việc này cũng bởi cách của chúng ta làm việc, người chịu trách nhiệm lớn nhất chính là bản thân tôi.

Sự đồng bộ chất lượng món ăn, phục vụ hay những vấn đề phát sinh như sự nhịp nhàn vận hành giữa các chi nhánh cũng sẽ được khắc phục khi ta có những con người phù hợp.

CON NGƯỜI KHÔNG PHẢI LÀ TÀI SẢN, NGƯỜI PHÙ HỢP MỚI LÀ TÀI SẢN CỦA CÔNG TY

Nếu nói, thành công của một công ty, hay thương hiệu là do khách hàng, vậy khách hàng đầu tiên phải là khách hàng nội bộ.

Các bạn là người trực tiếp phục vụ khách hàng, bạn hiểu rõ mình phải làm thế nào để xử lý các tình huống được tốt, có lợi cho khách hàng.

Các bạn là yếu tố quan trọng nhất với công ty.
Khi xưa, nhiều lúc tôi kỳ vọng ở các bạn rất nhiều, muốn phải phục vụ khách hàng như mình phục vụ người thân, xử lý những thắc mắc khách hàng như là bạn muốn được người khác giải quyết cho mình....muốn các bạn phải sống tích cực, A,B,C ..
Nhưng dần rồi tôi nhận ra, tôi không có quyền thay đổi tính cách các bạn để phục vụ, và tôi cũng không thể làm điều đó, và cũng không một ai, làm điều đó ngoài chính bản thân các bạn.

Tôi chỉ có thể làm một điều là tìm những người phù hợp và loại những bạn không phù hợp trên chiếc xe ấy.


Khi đã tìm được những người phù hợp, và giúp các bạn tìm ra hạt mầm thành công ở trong chính các bạn. Mỗi người chúng ta đều có hết, rồi bạn phát triển nó ra sao, thì nó lại càng phụ thuộc vào vận mệnh các bạn.

Nhiều lúc , thấy những bạn làm vã mồ hôi, áo ướt nhẹp những vẫn đang làm để phục vụ khách, nhiều lúc còn nghe loáng thoáng "nãy giờ tao đau đái mà còn chưa kịp đi". Anh biết đó là một trong những phẩm chất của người thành công, trước sau gì các bạn cũng thành công dù trong bất cứ công việc gì.

Có những lúc, thấy có bạn thì lăn xoăn, có bạn thì nhơi nhơi bấm điện thoại... Không có một chút năng lượng gì để làm việc. Những bạn này luôn hút tập thể đi xuống, bởi năng lượng thấp của mình, việc của chúng ta là phải loại các bạn khỏi tập thể.
Đó không phải là việc làm nhiệt tình với không nhiệt tình , mà đó là biểu hiện của những người không thành công, hay ỷ lại và tìm các đối phó.

Họ sẽ có đủ mọi lý do cho mình, nhưng ít khi nào nhận thấy mình cần thay đổi , họ sẽ thấy khó chịu khi mình phải chịu phần thiệt hơn.
Tính cách tạo nên số phận.
Chẳng có ai thành công mà không phải đi làm, tuy nhiên không phải ai đi làm, họ cũng thành công là vì sao.
Người thành công, họ đi làm, họ đi học, hay họ đi chơi, là họ luôn năng lượng, đi làm, thì ai cũng muốn họ về với team mình, họ tỏa ra một năng lượng tuyệt vời hút những người khác.

Người thành công họ luôn làm việc hết mình, làm đến nơi đến chốn, nửa vời không phải là cách của họ, họ làm, để họ tiến bộ, rồi một ngày nọ họ sẽ cất cánh, họ luôn khát khao , mong người khác nhận thấy khả năng của họ, để khai thác. Để họ được làm và phát triển.
Những người còn lại, thì hay lo nghĩ sợ mình bị bóc lột, sợ mình bị thiệt... Sợ nhiều lắm.
Các bạn không nhận ra rằng, công ty chỉ là phương tiện công cộng mà bạn sử dụng trong một quãng thời gian cuộc đời bạn, việc của bạn là hãy xây dựng thương hiệu cá nhân cho riêng mình trên chiếc xe. Chứ không phải là xây dựng thương hiệu cho chiếc xe ấy.

NGUYỄN ĐÌNH CHÍNH LÀ AI

Nguyễn Đình Chính sinh ra trong một gia đình thuần nông, là người con của vùng đất Tây Sơn - Bình Định.

Anh sinh ra, sau thời đất nước mở cửa được 5 năm, là cái thời so với nhiều người cuộc sống đã tốt hơn rất nhiều thời bao cấp. Nhưng hơn hết, anh cảm nhận được sự nghèo nàn, thốn khổ cuộc sống quanh mình, thiếu ăn, thiếu mặc, thiếu mọi thứ.

Thời anh sinh ra, cơm không đủ ăn, cả nhà anh thường hay ăn mì hấp thay cơm, mỗi bữa ăn thì 1,2 phần gạo, 8,9  phần mì, cuộc sống thiếu thốn đủ thứ, từ muối, đường, hay nước mắm vì không có tiền để mua.

Nhà anh ở bên kia con suối, bởi lúc đó ba mẹ quan niệm rằng, nếu di cư qua bên đây suối, đi làm ruộng sẽ xa, không có đất để làm, nên quyết định ở bên đây con suối, chính vì thế anh được trải qua cảm giác học đèn dầu cho đến khi lên lớp 4, mãi tới lớp 4, nhà anh mới có tiền để kéo điện về dùng.


Đây Cuộc sống bà con ở quê khi xưa

Từ nhỏ, đi học, anh phải đi bộ rất xa, đi học gần 5 cây số mới tới trường cấp 1, nhiều lúc vào mùa mưa, trời tối ôm, mưa ướt lạnh , thèm một cái áo mưa mới cũng không có, thời đó có chăng là áo bao phân hóa học, được cắt ra làm áo che mưa. Mỗi năm mùa mưa lũ, là một cực hình đối với anh, nhiều lúc vì ham học mà ba anh, vác anh chị em trên vai, đi qua con suối dữ, chỉ cần một cái vấp chân thôi, là nước cuốn trôi tất cả.

Có khi đi học về vào mùa mưa, trời tối sớm, nước mưa lại lớn, anh phải tá túc lại nhà hàng xóm bên đây, đến khi mùa nước lũ rút, ba mới qua đón về nhà.

Cuộc sống dường như là một sự thử thách, sự đói nghèo khổ sở làm làm anh quyết chí hơn, nên anh phải học bằng được. Còn nhớ lời ba má nói “ ráng học, lớn đừng làm nông nha con”. Ngày tháng cứ thế trôi đi, hàng ngày lầm lũi cắp sách đến trường.

Từ nhỏ, anh chứng kiến được sự kiên trì của ba mẹ mình, làm lụng vất vả, từ sáng đến tối, nhiều lúc phải mang đèn dầu, hoặc nhờ ánh trăng để làm ban đêm, nuôi dưỡng dàn con ăn học.

Nhà anh, có 6 anh chị em, và anh là đứa con giữa, sau anh còn có 2 đứa em trai, bạn cũng tưởng tượng được, nhà nghèo, nuôi 6 miệng ăn còn không đủ, huống chi nói chuyện học, vậy mà ba mẹ vẫn đưa đủ 6 anh chị em của anh đến trường, được học đến nơi , đến chốn. Thật kỳ diệu.

Thấm sự khổ nhọc, anh càng quyết tâm học hành, tự lập và kiếm tiền. Anh chọn Sài Gòn là miền đất hứa sau 12 năm đèn sách, để tiếp tục con đường đại học. Khi mới vào năm nhất, mọi thứ còn chưa quen, anh đã chọn con đường đi làm thêm, vừa học, vừa làm để trang trải cuộc sống.

Ngày nhận giấy báo đậu đại học, anh cũng rất lo, bởi biết cả nhà nuôi anh trai đang học cao đẳng thôi, cũng đã cơ xương rồi, giờ đến lượt mình, thật mông lun suy nghĩ. Vậy mà mẹ động viên" con cứ đi học đi, nhà mình lo được"


Đây là phục vụ tiệc cưới dưới Bình Dương

Công việc đầu tiên đó là phát tờ rơi, biết bao nhiêu công việc, nhưng việc phát tờ rơi là phù hợp với thời gian của anh lúc ấy, lúc bấy giờ, ngành anh ấy học là Điện Điện Tử với 186 tín chỉ, lịch học khá kín, đã lạ nước, lạ cái, mà lại chọn con đường phát tờ rơi tại các ngã tư, nơi khói bụi, nóng nực, chắc có lẽ anh đã quen với sự cơ cực.

Anh còn nhớ có một lần, cả lớp 12 hợp lớp ở Sài Gòn, thì lúc đó người ta lại gọi anh đi phát tờ rơi, anh quyết định chọn đi làm, đứng tầm trưa tại ngã tư cát lái, phát tờ rơi giới thiệu trung tâm gia sư, vừa mệt, vừa tủi, nhưng vẫn phải làm, vì đó là công việc giúp anh có tiền lúc bấy giờ.

Sau thời gian, dần quen với đường xá, cùng với việc ở chỗ trung tâm có lớp phù hợp, anh đăng ký đi dạy kèm, tháng lương đầu tiên là 500 ngàn, tuần dạy ba buổi. 

Rồi anh đi phục vụ nhà hàng tiệc cưới , mỗi cuối tuần, vì được nhận tiền ngay, nên anh rất vui và sắp xếp cuối tuần để được đi làm. Trải qua nhiều việc và học hỏi, anh học được cách các trung tâm gia sư vận hành.

Đó là phát tờ rơi để giới thiệu, rồi tìm sinh viên, rồi giới thiệu sinh viên đi dạy kèm, lúc bấy giờ các trung tâm lớn thì có website, các trung tâm nhỏ thì không có, cũng chẳng có mạng xã hội để quảng cáo hay gì đâu. Thế là anh cũng liều, mở một trung tâm gia sư để làm, nó liều như cách anh phát tờ rơi ở các ngã tư vậy.

Anh thiết kế nội dung trên word, rồi ra nhờ các chỗ photo chỉnh giúp, in mỗi lần là 1000 tờ giấy A6. Rồi nhờ chị 3, mượn chứng minh nhân dân để đăng ký và mua một cái điện thoại bàn viettel, lúc giờ, có điện thoại bàn, để tăng thêm sự uy tín.

Cứ mỗi lần phát 1000 tờ rơi, anh lại có 2 đến 3 lớp, mỗi lớp thu hoa hồng 30 hay 35%, anh cũng kiếm được khá tiền. Có lớp nào đông thi anh lại tự mình đi dạy.

Thời đó, nhờ vậy mà kiếm được kha khá tiền, sau thì mướn các bạn sinh viên phát tờ rơi cho mình. Nhiều lúc, lớp đòi hỏi giáo viên dạy, thì anh liên kết với trung tâm cũ để có giáo viên và chia hoa hồng cho họ, nên trung tâm anh thành lập có đủ giáo viên và sinh viên.

Lúc đó, tìm lớp mới khó, chứ sinh viên dạy kèm nhiều lắm, dán tờ rơi ở các trường là các bạn gọi cháy máy. Thời đó cũng không có nhiều quán cafe hay quán ăn cần sinh viên làm việc như bây giờ đâu.

Nực cười nhất chính là, điện thoại bàn to đùng, thời đó, sim đó không bỏ máy điện thoại nhỏ được, mà sim máy bàn, phải bỏ máy bàn, hên là lúc đó, máy bàn mà di động động, không cần phải cắm dây cáp. Nếu đi học thì để ở nhà không ai nghe, nên anh quyết định ,bỏ trong balo mà mang theo lên lớp học luôn và cài chế độ rung, nếu có điện thoại đổ chung, thì vác balo ra ngoài nghe máy, chốt lớp học, rồi vô học tiếp. Có lần thì nhờ chị Linh, phòng đối diện ở nhà nghe máy giúp, có chỉ cho chị là ghi lại thông tin, số điện thoại của khách hàng, khi học về anh sẽ tư vấn lại khách. Cứ thế mà anh cũng làm ngon lành.

Máu làm ăn, cứ thế ngấm dần vào anh.Với quãng thời gian đi làm thêm 4 năm, anh phát hiện với tính cách của mình, thật khó để anh gắn bó với công việc văn phòng, nên anh quyết định rẽ trái, tiếp tục con đường tự kinh doanh của mình. Anh quyết định mở Bánh Cuốn Tây Sơn.

Ra trường, không tiền, đang âm tiền vay vốn sinh viên đi học, không quan hệ, nhưng anh vẫn quyết tâm đi trình bày ý tưởng mở của hàng, như nhìn vẻ non nớt của anh, chẳng ai dám cho anh vay tiền để làm cả. Không nản, kiên trì, tiếp tục, cuối cùng anh cũng gõ được cánh cửa, đó là thầy giáo hướng daanxc đồ án tốt nghiệp của anh, hai thầy trò hùng vốn mở cửa hàng, với số vốn ban đầu là 38 triệu, anh thuê một bằng nhỏ trong hẻm sau trường đại học công nghiệp thực phẩm , quận tân Phú để hiện thực hóa mong ước của mình.

Với số tiền đó, anh dùng để sang, sửa cửa hàng, mưa bàn ghế nhựa, và các trang thiết bị, thoáng cái đã hết tiền xoay vòng.

Thức khuya, dậy sớm, cùng với đứa em và thằng bạn làm tất cả các công việc từ đi chợ, mua đồ, nhưng buôn bán vẫn không có khách.

Chiến đấu, nhưng việc gì đến cũng phải đến, đành phá sản sau 7 tháng làm việc.

Cuộc sống lại thử thách anh nữa rồi.

Cứ ngỡ, đời trôi chảy, những đam mê sẽ thành hiện thực, nhưng nó chẳng khác nào gáo nước lạnh dội vào người anh, dội cả vào hi vọng và ước mơ của anh.

Năm đó, bao bạn cùng lứa ra làm, có tiền, có quà tết bố mẹ, anh lại chẳng đủ tiền xe đi về quê ăn tết, mượn được ông anh tiền về, rồi tiền vô phải nhờ mẹ chu cấp, thật kinh khủng.

Để trấn an hơn, qua tết, anh đi làm kỹ thuật điện cho một công ty, để trang trải cuộc sống, chứ lẽ nào lại bào mòn cha mẹ đến giờ. Công việc nhẹ nhàng, giúp anh có thời gian, cứ tưởng là mình có thể làm được, Nhưng thật ra, ngồi làm việc vậy, mình chẳng thấy đam mê và làm hết mình được, mình biết nếu làm, thì mình cũng chẳng thể cống hiến gì cho công ty để phát triển.


Lúc làm kỹ thuật ở công ty 

Mình quyết định ban ngày đi làm, tối về tìm hiểu và đi học các lớp học kinh doanh, trấn tĩnh, tìm hiểu tại sao mình thất bại. Quãng thời gian đó mình cảm thấy không áp lực như lúc mở cửa hàng, nhưng thật là không có đam mê để làm việc kỹ thuật, nó là quãng thời gian yên tĩnh tuyệt vời cho tâm trí.

Sau 9 tháng, mình quyết định xin nghỉ việc công ty, quay lại tiếp tục với công việc bán Bánh Cuốn Tây Sơn .

Lần này, làm lại, với số vốn vỏn vẹn chưa tới 2 triệu, đó là số tiền còn lại sau tháng lương cuối cùng làm công ty, mình ở ké phòng trọ ông anh để khởi nghiệp. Lần này, cũng chẳng có tiền để mà đầu tư bàn ghế hay dụng cụ gì nữa.

Tận dụng các dụng cụ đang có, bánh tráng hay nguyên liệu thì năn nỉ các cô chú ở quê cho nợ, 1,8 triệu dùng để mua rau, ớt chanh ở thành phố này, mình làm bánh, chỉ để mang giao tận nơi, tập trung vào các mạng xã hội miễn phí để quảng bá, tiếp thị. Tận dụng các kinh nghiệm phát tờ rơi khi xưa, tiếp thị đến các nhà, công ty ở gần.


Phòng trọ thứ 2 khi làm bánh cuốn Tây Sơn - cúng khai trương.hihi 

Lần này, vậy mà may mắn, bán hàng được nhiều, nhưng chẳng phải đầu tư bàn ghế hay tiền bạc. Công việc cứ thế phát triển.

Anh cũng bắt đầu thuê các sinh viên làm việc bán thời gian phụ giúp, anh đi giao hàng. Lúc đó, có mượn được xe máy của bạn gái, làm được 6 ngày, cái mất luôn xe máy, đã không có tiền mua xe, mượn đi làm mà lại mất. Cuộc sống lại lần nữa thử thách anh. Anh lại đi xe đạp giao bánh,có lần đạp xe tận đại học bách khoa để giao bánh cho Cô Oanh, mồ hôi ướt như tắm.


Mang Bánh Cuốn Tây Sơn đi bán ở Hội Đồng Hương

Giờ cảm nhận được rằng, sự nghèo khổ, thiếu thốn khi xưa, quý giá vô cùng, nếu không trải qua các cảm giác đó, anh chẳng đủ sức mạnh để vượt qua các thử thách sau này. Sức mạnh và sự bền bỉ của cha mẹ là tấm gương cho anh noi theo.


Đi giao hàng bánh cuốn Tây Sơn cho các lớp hội thảo

Công việc cứ thế đi lên, nhờ anh chăm chỉ phát triển từ gốc rễ, cuối cùng đến năm 2017 anh cũng có thể ra cửa hàng cho chính mình, năm đó, anh cũng được rất nhiều người trợ giúp.


Lúc này là ở Singapo để đi tham quan

May mắn giờ đã bắt đầu mỉm cười với anh.


Không gian phục vụ khách ở cửa hàng bánh cuốn Tây Sơn

Đến nay, thì anh cũng đã có 3 cửa hàng phục vụ trực tiếp ở thành phố Hồ Chí Minh và cũng đã có cửa hàng nhượng quyền thương hiệu.

Anh vẫn tiếp tục học hỏi để phát triển bản thân và phát triển Bánh Cuốn Tây Sơn.

Thật cảm ơn!