Trang chủ

LÀM QUEN VỚI VĂN HÓA CHO VIỆC

Nói đến cho việc, chắc điều này còn xa xôi và lạ lẫm đối với chính bản thân tôi trước đây, bởi chưa ai nhắc tới hay tôi nghe đến từ cho việc. Nhỏ giờ tôi chỉ nghe là Xin việc.

Con ráng học giỏi, lên thành phố kiếm công việc ổn định, cho bản thân nó khỏe, được mặc đồ đep, đóng thùng, ngồi máy lạnh mát phe phe. Con mà không chịu học, lại làm nông quần quật, bán mặt cho đất, bán lưng cho trời thì khổ lắm con ơi.

Nhà mình, làm suốt, từ sớm đến tận tối, đủ ăn đã là may mắn lắm rồi. 




Sống và lớn lên từ nhỏ, đã quen với sự khổ cực, mưa nắng, ăn com ngày có ngày không, ăn sắn trộn cơm để no qua ngày.

Cũng được cái nghe lời ba mẹ , cũng ráng học, rồi thi vào đại học, cũng đi làm thêm, cũng chịu học hỏi, nhưng hồi đó, mình ham giàu lắm, thấy ai mà có tiền, thấy ăn mặc sạch đẹp, mình thích lắm. Thích được như họ.

Đi làm thêm, làm đủ thứ, quen biết được nhiều hơn, do được cái hiền lành nên nhiều người mến, lúc đi dạy thêm, cả gia đình đi chơi, để nhà cho mình coi, vừa dạy vừa coi nhà giúp, dạy xong dẫn thằng học trò qua nhà kế bên gửi, bởi mai ba mẹ nó mới về.hi nhà đó, tủ lạnh có đồ hết đó, em dạy có đói thì vào lấy ăn nha, cứ coi như nhà của mình đi, mà cảm giác có nhà rộng ở Sài Gòn sướng thiệt.

Lúc đó cũng khùng khùng sao, ra trường cái đi bán Bánh Cuốn Tây Sơn chứ không chịu đi xin việc làm, làm kỹ sư như người ta, chắc có lẽ là do thời sinh viên đi làm nhiều, biết được nhiều cái như Làm Tư, làm chủ, tạo công ăn việc làm, cho việc , ....

Mấy cái này quan trọng lắm nha, nó giúp cuộc sống của mình khác đi, hiểu được cuộc đời vì sao khổ, hiểu được sao lúc nhỏ nhà mình khó khăn vậy, hiểu được cuộc sống mà mình muốn, hiểu như thế nào là quy luật 80/20... rất nhiều thứ để mình cân bằng cuộc sống. Nhiều thứ để hiểu sao người ta họ giàu, họ có tiền.

Cảm thấy cuộc sống đầy ý nghĩa, lúc nhỏ mình nghèo, mình sống khó khăn, đó là cơ hội tuyệt vời để bạn khởi nghiệp, mọi khó khăn của khởi nghiệp chẳng thấm vào đâu với những lúc đói khát.

Sự cô đơn của khởi nghiệp, chẳng thấm vào đâu so với lúc đi làm thêm, ngày cắp sách đến trường, tối đi làm thêm, về tới phòng, bạn bè nó ngồi máy, chơi game, học bài.. mình lủi thủi tắm rửa rồi ăn tối. Tết về thăm nhà, hết tết lại vác balo đi.

Hụt tiền khi khởi nghiệp, chẳng xi nhơ gì với lúc nhỏ thiếu tiền nộp học phí, thiếu tiền mua cây bút mực, thiếu tiền mua cuốn tập... thiếu tiền mua viên kẹo ăn cùng bạn bè cho đỡ đói.

Nếu bạn đã từng trải qua hết những cảm giác đó, bạn sẽ thấy rằng khởi nghiệp, kiếm tiền, tạo công việc, cho việc... chẳng gì to cả.

LÒNG TỰ TRỌNG CỦA CON NGƯỜI ĐI LIỀN VỚI SỰ GIÀU MẠNH CỦA DÂN TỘC

Làm sao để chúng ta phát triển, trong khi chúng ta thiếu đi sự định hướng, thiếu đi kiến thức. Với những người ở quê như chúng tôi, thì TV là cái duy nhất để chúng tôi biết thêm những điều, ngoài những gì xảy ra trước mắt.


TV hầu hết là các chương trình phim, ca nhạc, mà toàn là phim gì đâu, các chương trình ca nhạc chủ yếu là để các nhà tài trợ bỏ tiền quảng cáo.

Nếu đất nước khởi nghiệp, người người khởi nghiệp, vậy tại sao chúng ta không dẹp bỏ hết các kênh đó, hãy có kênh duy nhất là dạy khởi nghiệp, dạy cách phục vụ, dạy cách sống, dạy kỹ năng.. hãy thay đổi thói quen hiện tại, hi sinh một ít kinh tế của các nhà quảng cáo để tập trung cho dân phát triển.


" Một dân tộc giàu mạnh khi các cá nhân có lòng tự trọng"

Hãy bắt đầu bằng con người, hãy đầu tư cho con người, bởi đó là tài sản của quốc gia. 


Như tôi, ngoài việc cắp sách đến trường ngồi nghe, thì về nhà chăn bò, làm việc nhà, xem TV thì chủ yếu coi phim, ca nhạc... Nếu như, chúng ta chiếu các kênh về khởi nghiệp, các khởi nghiệp thực tế, các chương trình về hướng nghiệp, chương trình về cách sống, sự yêu thương, cách phục vụ, cách bán hàng. Chương trình về tạo công ăn việc làm.

Đầy ắp các chương trình dạy ngoại ngữ, dạy kỹ năng sống, kỹ năng tồn tại, giúp các bạn nhỏ hiểu được rằng, mình phải biết yêu thương, biết rèn luyện thể lực, rèn luyện trí lực, khi đó, mỗi cá nhân sẽ tốt hơn.

Các bạn trẻ sẽ dần biết được, mình nên làm gì, nên học gì, để giúp các bạn phát triển tối đa.

Không còn sự gò bó, ép buộc theo điểm số, xếp hạng mà nền giáo dục, hay cha mẹ áp đặt.



Tại sao bạn có đam mê vẽ mà bắt bạn phải học giỏi toán, phải tính đạo hàm... sẽ không còn cảnh trẻ em đam mê chơi game mà bỏ học, không còn bạn trẻ tập tò hút thuốc, uống rượu , hay đánh nhau ở tuổi mới lớn.

Thay vào đó, những bạn trẻ ở quê như tôi, biết trồng rau để bán, biết nuôi cả cảnh, biết nuôi gà, nuôi chim

... để bán. Chúng tôi biết kiếm tiền. Biết yêu thương và trân trọng cuộc sống.


Nếu nước ta 70% làm nông nghiệp, hãy có chương trình giúp bà con nâng cao năng suất, nâng cao chất lượng sản phẩm trồng trọt, chăn nuôi của mình.


Chương trình, giúp các hộ làm ăn kinh tế giỏi, hướng dẫn bà con làm sao để trồng rau được sạch, nuôi cá, trồng cây, làm nông trại... từng cái chi tiết nhất đến các vùng, địa phương.


Hãy dạy bà con kỹ năng bán hàng, kỹ năng làm ra sản phẩm chất lượng, nâng cao năng suất..


Bà con mình, sẽ biết bán hàng, không còn phụ thuộc quá nhiều vào các thương lái Trung Quốc, không còn bị họ ép giá, gây thảm hại nền kinh tế.


Hãy chỉ cho bà con biết cách BÁN HÀNG, bảo vệ môi trường, biết yêu thương. Cho họ biết các kỹ năng nuôi dạy con cái, nuôi dạy lòng tự hào, tự tôn. Thì dân tộc mình sẽ giàu mạnh.


Ở các thành phố, nơi có du lịch phát triển, hãy giúp mọi gia đình đều bán hàng, đều biết phục vụ khách, nhà nhà làm du lịch, người người làm du lịch theo một chuẩn, có văn hóa, văn minh.


Mỗi gia đình là tế bào của xã hội.

Cứ thế, quốc gia mình sẽ phát triển, khi con người được đầu tư, phát triển.


Hãy một lần, thay đổi , hãy đầu tư vào con người.

Mọi việc còn lại, con người sẽ thay đổi tất cả.

TỔNG KẾT NĂM 2017 VÀ MỤC TIÊU NĂM 2018

Năm 2017 đã kết thúc, giờ là lúc cùng nhìn lại chặng đường đã qua, năm 2017 đã đạt gì, và còn gì cần phải phấn đấu, lập nên  mục tiêu phát triển cho năm 2018.

Năm  2017 với mình thật ý nghĩa, khi đã thực hiện được các mục tiêu đã đề ra, đã đi được các tỉnh miền Tây, đến các tỉnh miền trung như Đảo Bình Ba, Cam ranh, eo gió, Quy Nhơn….

Đã đi được Singapo, Malaisia, Indonesia, Thái Lan, khám phá được nhiều điều thú vị, khí trời của các nước.





Về công việc, các công việc được tinh gọn, hiệu quả hơn, cắt giảm được rất nhiều chi phí thừa thãi, ảnh hưởng nhiều đến hiệu suất làm việc, doanh thu đã tăng lên gấp 1.5, nhưng chi phí nhân sự lại giảm xuống, bắt đầu kiểm soát quy trình tạo ra hiệu suất được tốt hơn.

Năm 2017 được ông anh cho hẳn mặt bằng để bắt đầu thử nghiệm ra cửa hàng, bước đầu thành công vì lượt hút khách đổ về, đạt được doanh số ban đầu được đề ra.

Thành quả lớn nhất là năm nay được đánh dấu là người đàn ông trưởng thành khi đã có vợ, hai đứa quyết định dọn về chung một nhà sau 6 năm quen nhau. Khi lấy vợ, mình mới biết được mình trưởng thành và điềm tĩnh cỡ nào.haha





Cũng là năm có được căn nhà riêng, sau 8 năm bước chân vào đất Sài Gòn hoa lệ, căn nhà là sự cố gắng của hai vợ chồng.

Làm việc, rồi về nhà, một cảm giác thật yên bình.





Năm xưa, Lưu Bị lấy thành trì là thước đo của hành trình thực hiện giấc mơ chinh phục,thì bây giờ nhà đất chính là sự đánh dấu cho những bước đi tiếp theo của những người xa quê lập nghiệp.

Năm 2017 có thời gian để về nhà nhiều hơn, ba mẹ vào Sài Gòn thăm con, cũng có nơi nghỉ ngơi thoải mái.

Cảm ơn cuộc đời.

Sang năm 2018, sẽ còn nhiều cố gắng, giúp các bạn đại gia đình Bánh Cuốn Sơn có môi trường làm việc tốt hơn để phát huy tối đa năng lực, quản trị tốt hơn, hoàn thành mục tiêu có 5 cửa hàng trong năm 2018.

Kim chỉ nam của năm 2018 là nghe và làm theo câu nói của ông anh “ Phải Suy Nghĩ Lớn, không suy nghĩ lớn thì đừng nói chuyện với anh” .

 

Dành nhiều thời gian hơn cho gia đình nhỏ, và luyện tập sức khỏe bằng các hoạt động thể thao, thực hiện chiến du ngoạn Miền Bắc và ít nhất 2 nước là Trung Quốc, campuchia, hoặc Lào.

Đi học thêm vài lớp học để giúp bản thân được mở mang kiến thức, nâng cao hiệu suất công việc.

 

 Nguyen Dinh Chinh

ANH NGUYỄN VĂN TÍN , NGƯỜI ANH TỐT BỤNG

Gọi bằng anh, có vẻ hơi kỳ, bởi với độ tuổi của anh với mình. Nhưng lại rất đúng với tính tình dễ mến, vui vẻ của anh, nhìn anh, chả ai đoán được anh lớn tuổi đến vậy.

Gặp anh, trong một dịp tình cờ nhà anh Quách Minh, mình thì được giới thiệu vào đồng hương để buôn bán quảng bá, còn anh, làm vì nó là cái tinh thần của đồng hương, làm để bà con thưởng thức, làm để giữ cái hồn quê Tây Sơn ấy.

Anh giúp tôi, giới thiệu tôi đến với câu lạc bộ tennis, giới thiệu thằng em đến mọi người Tây Sơn, để mọi người giúp đỡ, giúp em nó bước qua giai đoạn đầu đầy khó khăn.


ANH EM NGỒI BÀN KẾ HOẠCH CHUẨN BỊ TỐT CHO ĐỒNG HƯƠNG TÂY SƠN

Anh là một người con Tây Sơn vào Sài Gòn lập nghiệp thành công, kể đến cái thời xưa anh đi học, rồi lập nghiệp, thì tôi cảm thấy mình may mắn hơn nhiều, bởi lúc xưa, không có nhiều cơ hội, cũng như phong trào nở rộ như bây giờ.


                                  Vợ Chồng anh

Anh rất vui vẻ, một con người hào phóng và luôn hết mình với các hoạt động của quê hương, giúp đỡ những hoàn cảnh khó khăn. Một người đang quản lý doanh nghiệp lớn như anh, mà luôn dành thời gian, sự năng động bất chấp tuổi tác của mình để xây dựng các hoạt động vì quê hương, vì tập thể thật là đáng ngưỡng mộ.

Tự thấy mình phải cố gắng phấn đấu, cống hiến hơn nữa để xứng đáng với sự giúp đỡ của anh, xứng đáng với tinh thần vươn lên của thế hệ đàn anh đi trước.

Cảm ơn anh!

NguyễnĐình Chính.

DU LỊCH THÁI LAN

Đến với đất nước Thái Lan, đất nước của phật giáo, tự nhiên mình cảm thấy thích ghê, những điều mới mẻ khi vừa mới đặt chân đến BATTAYA, nơi mà người Thái gọi là thành phố ma quỷ, ở đây, giới tính thứ 3, được công nhận và thoải mái sống theo tự nhiên.

Mà công nhận, họ đẹp ghê nhen.herr


Được đi massage, bấm huyệt, cảm giác thích thú cực kỳ, người thoải mái hẳn ra

Ở họ có những cái hay, mà rất đáng để mình học hỏi

Người dân được học miễn phí, được chữa bệnh miễn phí, con người được đầu tư, tôi rất thích.


Người con trai muốn lấy vợ, họ phải có thêm bằng Tu hành.Người tài xế, cảnh sát phải có thêm bằng đỡ đẻ, để phòng trường hợp kẹt xe, có thể hỗ trợ sinh luôn trên xe, với họ, sinh trên xe, đem lại sự may mắn

-          Ở Thái, toàn dân làm du lịch, họ làm du lịch, bán hàng cực hay, ngẫm lại bài bán hàng, quy trình bán hàng là quá tốt, mình cũng kinh doanh mà, nên thấy vậy là khoái ngay.


Nhiều điều hay lắm, đã ghê luôn, mà thôi, giờ tới tiếc mục khoe hình đi chơi, chứ qua đây, là thấy thích cái chữa bệnh miễn phí cho người dân, và học miễn phí á.he


Tượng phật 

XIẾC VOI , voi quá là thông minh luôn.


Chắc phải đi nhiều nữa.hi

Nguyễn Đình Chính

DU LỊCH INDONESIA

Du lịch đảo BATTAM của Indonesia, đi thuyền từ Singapo qua thì mất tầm 1 giờ đồng hồ đi tàu, khoảng cách một giờ thôi, nhưng khi qua đây thì cảm giác lại thay đổi hẳn, nơi đây có cái gì đó giống Việt Nam ta.

Đất nước Indonesia là đất nước vạn đảo, họ có hơn 17000 đảo, và Battam là một trong số đó, cuộc sống và con người nơi đây thật bình dị.

Được tham quan ngôi chùa thờ Quang Công.


Đi chụp tại khu chụp hình 3D


Ở tại khu khách sạn, nhà hàng sân vườn nơi đây


Ở đây, nhiều công ty may mặc lớn trên thế giới đặt nhà máy tại đây, nên ngươi dân nơi đây họ biết được công thức, họ có thể may đồ y chan đồ hiệu, giá cả lại rẻ hơn, chúng tôi đi xem qua một vòng tại các cửa hàng, quả thật không thể phân biệt được ồ giả, đồ thật.

Thật thú vị.

Nguyễn Đình Chính

DU LỊCH SINGAPO

Đây là lần thứ 2 đặt chân đến đất nước Singapo, cảm giác mát mẻ, sạch sẽ từ sân bay đến khi bước khắp đất nước này,  cây xanh được trồng khắp trên các con đường, ở đất nước này, như một thế giới khác đối với tôi. Họ quá tuyệt vời.


Một đất nước, không có một chút tài nguyên , thiên nhiên, đến nước uống họ cũng phải nhập khẩu, nhưng tại sao họ lại tuyệt vời đến thế, tại sao mức sống và thu nhập của người dân họ lại cao vậy.


Hệ thống tàu điện ngầm của họ thật tuyệt vời, từ bán vé, tới đi, mọi thứ đều tự động, hệ thống điện ngậm của họ có thể chứa được 1,6 triệu người, đủ đồ ăn cho 3 tháng, khi có chiến tranh xảy ra.



Đất nước nó sạch đến mức, đi miết mà không thấy rác, cảm giác mát lạnh khi đi ngang các tòa nhà, ban đêm đi xem nhạc nước, nó đẹp thôi rồi, dạo một vòng trên con sông, đi qua các điểm tham quan, ánh đèn đẹp lấp lánh, công nghệ và kỹ thuật ở nơi đây, nó đã cách xa nơi chúng ta đang sống rất xa.



Hệ thống giao thong cực kỳ hiện đại, các trạm thu phí đều tự động, đổ xăng tự động, nếu có vi phạm, cũng phải tự động đi nộp phạt.

Đất nước Singapo, không có gì cả, tài sản của họ là con người, và đó là tài sản duy nhất của họ, chính vì vậy mà họ phát triển văn minh đến thế.

Hãy đến nơi đây, để thấy được cái hay của người ta, cái hay của thế giới bên ngoài.

NỔ LỰC TỪNG NGÀY, THÀNH CÔNG SẼ ĐẾN

Cuộc sống sinh viên của Chính thế nào, nói thế nào ta, nó thật sự là khoảng thời gian thoải mái và tuyệt vời. Hiện giờ, có rất nhiều bạn sinh viên, đang làm thêm tại các hội chợ của Bánh Cuốn Tây Sơn, mình thầm khen, các bạn sao giỏi quá, sao các bạn biết được công ty đang tuyển mà các bạn làm, các bạn ý thức được việc kiếm tiền để trang trải cuộc sống, các bạn biết đi làm để coi xã hội nó thế nào, các bạn biết quan hệ, để khi không có chỗ làm ở gian này, các bạn biết xin làm tại các gian khác… mình tin, các bạn sinh viên chịu khó, chịu khổ đi làm thêm, các bạn sẽ có được sự tự tin nhất định khi bước khỏi ghế nhà trường.

 

Mình kể các bạn nghe câu chuyện này nhé, bạn tên T, là thủ khoa khóa học của mình, bạn ấy học cực kỳ giỏi, nhưng khi ra trường mãi không xin được việc làm, còn bạn M thì học không được giỏi lắm, nhưng ra trường bạn ấy có ngay công việc làm, đến cả 6 tháng sau, M mới dẫn T vào team của M, T trở thành nhân viên cấp dưới của M, nếu lỡ như, M không dẫn T vào làm, liệu cậu ấy còn phải mất bao lâu để xin được việc làm.

Việc bạn học giỏi, thế mạnh của bạn là nghiên cứu và học tập, nhưng nếu bạn không có kỹ năng để BÁN MÌNH, thì bạn chỉ là một món hàng TỒN KHO, vậy nên kiến thức không là chưa đủ,  kỹ năng chính là yếu tố quyết định sự thành công của bạn.

 

Đi làm, giúp bạn va vấp, giúp bạn hiểu được đời không như trang giấy trắng, làm việc và học hỏi giúp chúng ta trao dồi kỹ năng sinh tồn, mọi thứ có, đam mê có, thành công chỉ là yếu tố thời gian, khi lượng đã tích lũy đủ.

 

Nhiều bạn đi làm hội chợ, tự dưng khiến các bạn nổi máu đam mê kinh doanh, có hỏi mình, làm sao để đăng ký hội chợ, mình rất quý các bạn này, nên mình sẽ dành ra thời gian giúp bạn và hướng dẫn bạn đăng ký. Nhiều bạn nói với mình, bạn không biết đam mê là gì, thì mình chỉ nói với bạn, hãy đi làm nhiều hơn, chỉ có đi làm nhiều, biết nhiều, bạn mới biết là mình đam mê gì.

 

Từ nhỏ, mình mong ước, lớn lên được mặc áo vest, đóng thùng, mang cặp táp,,, đi vào các tòa nhà làm, mình thích lắm, nhưng chẳng biết làm công việc gì, học gì để được như vậy, mình cũng chẳng biết mặc vest như vậy được gọi là gì. Bởi lúc nhỏ có biết gì đâu, lớn lên tí, thấy phim hàn quốc nó ăn mặc đi làm đẹp vậy á.

 

Lúc mình còn nhỏ, học đèn dầu cho đến năm lớp 4 mới có điện, thấy lạc hậu ghê hông,hi nhưng bây giờ, để tìm ra cái cảnh, ngồi co ra, trên cái phản, treo cái mùng chớ muỗi nó cắn, rồi ngồi bên cái đèn dầu để học bài, viết bài.

 

Tìm đâu ra, tuổi thơ, mong chờ ngày trăng tròn để có ánh sang đi chơi đêm, các trò chơi dân gian giờ đã đi vào các game lập trình.

 

Nhớ lúc nhỏ, đói sơ xác, cơm không có ăn, chỉ toàn ăn mì hấp, khoai lan nấu, bắp nấu… có gì ăn nấy, ăn cho qua con đói, ăn cho lớn, để rồi đi kiếm tiền.

Còn đâu cái thời, cuốn vở đã viết tới trang bìa, rồi viết chữ nhỏ, chứ sợ hết cuốn vở, 96 trang luôn bìa, thì không một tràng nào mà không có chữ, viết hết mực, thì mượn bạn, nói rằng tao quên cây bút, chứ dám nói bút tao hết mực, không có tiền mua na.

 

Ngày đầu, biết tin mình đậu đại học, vui có, buồn lo cũng có, vui vì mình sắp được biết cái Sài Gòn nó ra sao, buồn vì nghĩ lại, tiền đâu mình đi học bây giờ, “ má ơi, nhà mình đủ tiền để con đi học hông má” Má nói, có con, con cứ lo học đi, có gì đâu mà hổng đủ. Má nói vậy thôi, chứ con biết kinh tế nhà mình mà. Con đi học, ba má phải vay chỗ này chỗ kia.

 

Rồi cũng vào Sài Gòn, với nguồn vay sinh viên không lãi suất,  chập chững được vài tháng là mình đi làm thêm ngay, được chiếc xe đạp chị 3 cho chiếc xe đạp, chạy từ quận 12 đến Thủ Đức.

 

Cái ngày đầu tiên kiếm được việc phát tờ rơi và dạy kèm, đến lúc được nhận đồng tiền chính mình làm ra, thật mừng không tả nổi, hiểu được thế nào để tìm ra đồng tiền ấy. Quý và trân trọng nó lắm.

 

Chính lúc mình đi làm nhiều vậy, mình mới nhận ra, là mình đam mê kinh doanh, bán hàng. Rồi từ đó, mình thấy được cách kiếm tiền, cách tạo ra tiền để giúp mình vượt qua khó khăn. Chính những lúc khó khăn, bở ngỡ khi làm việc, làm mình thêm kỹ năng sinh tồn, phát triển bản thân. Đến bây giờ, mình cũng học rất nhiều, học để bản thân mình tốt hơn, phát triển hơn.

 

Nguyễn Đình Chính

BẢN THÂN MÌNH TỐT HƠN , XÃ HỘI SẼ TỐT HƠN


Người ta nói, mỗi người đều có góc nhìn như một cái giếng, học nhiều hơn, trí tuệ thâm sâu hơn thì giếng của mình lớn hơn, kiến thức của mỗi người của mõi người trong vũ trụ này thật nhỏ bé.

Càng đi nhiều, càng nghe nhiều, mới thấy mình còn quá nhỏ bé, người sinh ra, 2 tai, nhưng chỉ có một miệng là vậy, bởi tạo hóa muốn chúng ta lắng nghe nhiều hơn, học hỏi nhiều hơn.

Chính có một sở thích, là khi đi đâu, ngồi trên xe, nếu thấy anh chị nào mà lớn tuổi, độ tuổi mà sống chuyển giao giữa hai thế hệ, là chính sẽ nhờ họ, kể về những gì họ biết về lịch sử, về địa danh của Sài Gòn, của đất nước Việt Nam.

Vì sao gọi là Ngã 5 chuồn chó, ngã tư 7 Hiền… mình hay tò mò về các địa danh này lắm, vì sao trước kia, người ta lại gọi Sài Gòn là Hòn Ngọc Viễn Đông, nhưng bây giờ, thế hệ chúng con lớn lên, có thấy gì là Hòn Ngọc Viễn Đông  nữa đâu. Các cô chú mà có nguồn gốc gia đình chuyển giao giữa hai chế độ, họ sẽ cho chúng ta hiểu được các lịch sử của đất nước mình.

Cuộc sống của chúng ta hiện tại, có những cái tốt, những cái chưa được tốt, nhiệm vụ của chúng ta là phát huy cái tốt, cố gắng hoàn thiện mình, để bản thân mình được tốt, khi bản thân chúng ta đều tốt, thì xã hội tốt, đừng chằm chằm vào cái không tốt để vạch ra, tìm nguyên nhân,, mà hãy tập trung vào cái tốt. Mình có đọc đâu đó của luật hấp dẫn “ Hãy tập trung vào điều mình muốn, đừng tập trung và cái mình không muốn”  Hãy tập trung vào “ Tôi muốn giàu” đừng tập trung vào cái “ tôi không muốn nghèo”.



Tình cờ, có lần mình đi qua nước Thái lan, mình thấy nước bạn có rất nhiều điểm hay, chúng ta có thể áp dụng để giúp bản thân mình được tốt hơn.

1.     Ở nước họ rất quan tâm về sức khỏe, họ khám chữa bệnh miễn phí cho người dân, nếu như vậy người dân sẽ thường xuyên đi khám sức khỏe định kỳ hơn, giúp cuộc sống họ được tốt hơn.

2.     Tất cả trẻ con đều học ở chùa, được chùa lo học phí, vậy là mọi con em đều được tới trường học tập, được tiếp thu các văn hóa tốt.

3.      Cách họ khai thác du lịch rất hay, dù là ở họ phong cảnh chẳng có gì là đẹp..

 

Yếu tố khiến mình thích nhất đó là cả y tế và giáo dục đều tạo điều kiện tối đa, để con người được phát triển… tài sản quý nhất đó chính là con người, chứ không phải thiên nhiên, của cải vật chất.

 

Khi một con người được đào tạo, đươc trau dồi, được tạo điều kiện phát triển tối đa bản thân, thì sẽ tạo ra một xã hội văn minh, đáng sống. Dân giàu ắc nước mạnh.

 

Từ trước, con người của mình rất ích kỷ, tham lam, nóng tính, lúc kia á, đứa nào mà học giỏi hơn, là mình cố gắng để hơn nó, điểm cao hơn nó, đứa nào mà cãi nhau về một vấn đề nào đó, là mình cãi đến cùng, ghét ý kiến của nó…  lúc xưa thì con người mình thế á. Thấy mắc cười không nào.

 

Thật sự phải tốn thời gian rất lâu để mình luyện tập, đọc sách, nghe audio, tập thiền, tư duy tích cực, sống lạc quan, người bớt sân si… cảm thấy cuộc sống này ý nghĩa vô cùng.

Để tập các thứ này, tốn cũng không ít thời gian đâu nhé, quan trọng nhất là bản thân mình phải kỷ luật để vượt qua các giai đoạn đó.

 

Nguyễn Đình Chính

 

 

 

 

 

LẤY VỢ TUỔI 27

Tuổi 27, tuổi với nhiều chàng trai, vẫn thích ham chơi, vẫn thích sự tự tại, sự ham chơi vẫn còn ưu tiên hơn sự nghiệp, nhiều lúc mình cũng nghĩ như vậy, thích ước mơ, có nhà lầu, có xe riêng, rồi mới cưới vợ, cái kiểu như các bộ phim mình vẫn hay xem.



Nhưng chợt nghĩ lại, thì 27 không phải là lớn hay nhỏ, mà lớn hay nhỏ là ở cách mình nghĩ, mình nhận xét về mình. Có nhỏ không, khi đã 4 năm kinh doanh, lập nghiệp, còn nhỏ không khi đã từ lâu, đã tự tập cho mình sự tự lập.

Các thầy hay nói với tôi rằng, hãy lấy vợ, tay đeo nhẫn, đeo đồng hồ, là chàng trai đã chững chạc, mọi suy nghĩ của bạn đều chính chắn khi đã có gia đình. Bây giờ, tôi mới cảm nhận được phần của câu nói đó, tự dưng thấy mình phải trách nhiệm, không chỉ với mình, mà giờ là cả với vợ, gia đình nhỏ của mình,  đôi lúc mình nghĩ sẽ có nhà có xe, trước khi lấy vợ, nhưng thật sự đó là nghĩ, là ước muốn , chưa bao giờ coi đó như là sự gấp gáp, như hơi thở.



Bây giờ, chưa gì đôi lúc mình nghĩ, mình phải quyết liệt, chứ không lẽ để vợ con phải ở nhà thuê sao, phải đi xe máy giữa thời tiết nắng nóng ở Sài Gòn sao, những suy nghĩ đó bỗng trở nên gấp hơn bao giờ hết.

Trước giờ mình vẫn ao ước, mình có nhà rộng, có sân vườn, ở nơi đó, có ba mẹ, có vợ, có con , cả gia đình ba thế hệ ngồi bên nhau, sống với nhau vui vẻ, hạnh phúc.
Ước muốn đó, càng thôi thúc khi mà thời gian trôi qua, tóc ba mẹ càng bạc, sức khỏe thì đâu còn như trước, trọn vẹn hơn khi mình làm nhanh hơn, cố gắng hơn nữa.

Động lực lớn hơn bao giờ hết.

Nguyễn đình Chính