Trang chủ

Đất nước tôi năm tôi 30

http://nguyendinhchinh.com/

Mình sinh ra và lớn lên, thời đất nước Việt Nam Hòa Bình, đất nước đang ngày càng đổi mới, cuộc sống người dân cũng yên bình, không bôm đạn, không chiến tranh.  Từ Bắc đến Nam thống nhất một nhà.

Nước ta mở cửa từ năm 1986, đã chấm dứt thời kỳ bao cấp, sau một thời gian đổi mới , thời kỳ kinh tế hội nhập, nước ta cũng dần phát triển, những tòa nhà, những khu công nghiệp, giao thông, đi lại cũng thuận tiện hơn rất nhiều. Ở vùng quê nghèo như tôi khi xưa, bà con chỉ biết quanh năm làm ruộng, nhờ vào thời tiết của trời, nay bà con cũng đã có nước thủy điện, bà con có khu công nghiệp để đi làm, cũng không làm nông nhiều nữa, máy móc, công cụ đã về, thay dần sức trau, sức người. Đó là ở quê.


Còn ở thành phố lớn, nơi tôi đang làm việc thì vẫn còn những vấn đề nhức nhói là khói bụi, ô nhiễm môi trường, nóng nức , khó chịu. Đường xá thì kẹt xe, Ở mùa mưa có những khu , nước thủy triều vô đến tận nhà, rất ô nhiễm.

Ở mùa nắng thì thiếu cây xanh, mỹ quang bên đường, những con đường nắng chan chan.

Những đoạn đường rác thải tùm lum, những đoạn kênh, con sông thì hôi, thối.

Ở thời tôi, trộm cướp còn nhiều lắm, cướp xe, giật tài sản... cuộc sống người dân thật mất an toàn.

Ở thời tôi, còn xảy ra những việc thật buồn, những vụ tranh dành đất, hòa giải giữa chính quyền và người dân đã xảy ra nhiều mâu thuẫn, nổi lên như Dự án Thủ Thiêm, Quận 2, Thành Phố Hồ Chí Minh.

Vụ án đất ở người dân Đồng Tâm, Hà Nội

Vụ án Vướn rau ở Lộc Hưng, Tân Bình , Thành Phố Hồ Chí Minh.

Vụ nhà máy điện gió Mỹ An, ở Phù Mỹ , Bình Định quê tôi.

Ở thời tôi, cũng chứng kiến các cuộc biểu tình rầm rộ, quy mô lớn ở nhiều nơi như vụ formosa Hà Tĩnh, hoặc gần đây là cuộc biểu tình rầm rộ của người dân chống luật đặc khu.

Đó là những mà tôi được biết và trải qua , những sự kiện trong nước, mà tôi thấy có gì đó thật không ổn.

Ở xa hơi ngoài khơi, đó là việc tàu Trung quốc hạ đặt giàn khoan trên vùng biển nước ta, quấy rối và xâm phạm ta ở bãi Tư Chính.

Còn trước khi tôi sinh ra,  cũng gần thôi, cũng có vài sự kiện nổi bậc mà cho đến bây giờ, thời của tôi, thông tin vẫn còn nhắc lại, như là việc chiếm đảo Hoàng Sa trái phép của Trung Quốc năm 1974, và vụ tấn công vũ lực vào Đảo Gạc Ma của chúng ta ở quần đảo Trường Sa.

Những vấn đề này, muốn tìm hiểu rõ hơn thì trên google đều có hết.


TP. Hồ Chí Minh 2020

Nước việt mình, đã trải qua 4000 năm văn hiến, sự trường tồn, bất khuất luôn cháy ở những con người cùng chung hồn thiên, sông núi. cùng chúng đất mẹ Việt Nam. 

Chúng ta cứ vươn lên, mõi cá nhân mạnh, thì dân mạnh, thì nước mới mạnh. Nước mạnh thì ngoại ban chỉ có kiên dè, hợp tác , chứ chẳng dám lăm le.

Dân mạnh, thì đó là chính chúng ta phải mạnh, tự bản thân mõi người chúng ta  phải mạnh, tự lực, tự cường, dân ta bao đời nay vẫn thế, nước Việt ta đã có ở Sách trời " rành rành định phận ở sách trời" . Ông bà ta chẳng đã nói đó sao.


VÙNG ĐẤT TÂY SƠN

Là một người con sinh ra ở đất Tây Sơn, uống nước nguồn, hít thở khí trời Tây Sơn, ăn cây cỏ của vùng đất ấy , mình cũng có những quan điểm của cá nhân về vùng đất. Địa linh nhân kiệt này.


XÃ BÌNH THÀNH 

Vùng đất mà nơi, bạn đi từ quy Nhơn, cứ đi theo hướng Tây, là đến vùng đất ấy, thời tiết khí hậu thì nắng nóng quanh năm, nắng đến nỗi cây cỏ phải chết, rồi lại đến mùa mưa, mưa đến nổi nước lũ ngập tràng, người dân nơi đây chẳng có gì gọi là lợi thế kinh tế, lúa thì mỗi năm nhiều lúc chỉ làm được một mùa, nhờ vào nước mưa trời ban, đất thì xấu, hoa màu , cây mía, cây mì mọc chẳng nổi, công cày cấy, phân bón, đến ngày thu hoạch tính ra chẳng đủ tiền cho công sức ấy, nhưng bà con vẫn phải làm để có cái gọi là đủ ăn.


Thiên tai lũ lụt xảy ra quanh năm, bão đi qua là cây cối ngả nghiên, nhà tóc mái.

Trời không cho họ, cái gọi là đất đai màu mỡ, chẳng ban cho họ rừng vàng, chẳng bạn cho họ biển bạc. Nhưng trời lại cho họ con người nơi đây sự cần cụ, nghị lực và khát vọng vươn lên.


Chính nơi đây, đã sinh ra người anh hùng áo vải cờ đào Quang Trung - Nguyễn Huệ.  Đến nơi đây, bạn sẽ thấy được mảnh đất sinh ra và nuôi người trưởng thành. Làm nên một vị anh hùng của dân tộc Việt Nam.

Người đầu tiên thống nhất đất nước, sau thời gian dài chia cắt.

Người đầu tiên làm chủ một lãnh thổ Việt Nam rộng lớn.


Người anh hùng dân tộc ấy, đánh nam, dẹp Bắc mang lại bình yên cho nước nhà khi ngoại ban xâm lược, 5 vạn quân xiêm chôn thây ở Rạch Gầm, Xoài Mút. 30 vạn quân thanh, hồn siêu phách lại bò về phương Bắc.

Người đầu tiên dám đồi lại Nhị Quảng của Trung Quốc, vùng đất mà Phương Bắc đã lấy đi của Người Bách Việt.


Người anh hùng áo vải, tay trắng dựng cơ đồ, thống nhất Giang Sơn. 


Mỗi năm dịp tết đến xuân về, không khí trống trận, nón lính, áo Tây Sơn bay khắp cả vùng quê. Gọi nhớ cho chúng ta biết bao sự hào hùng.

Người Tây Sơn mang nghị lực, kiên cường , khát vọng một ngày làm đổi quê hương.


Tổng kết một năm trôi qua 2019

Thoáng cái cũng đã gần đến cuối năm, cuối năm là khoảng thời gian để mình tổng kết lại chặng đường 1 năm qua, mình đạt được gì, những gì cần cải thiện, những gì cần làm cho những năm tiếp theo.

Cuộc đời mình như một chiếc bánh xe, cứ lăn đều và tiến về phía trước, dù bạn có làm gì, hay không làm gì thì thời gian vẫn cứ trôi, cuộc đời bạn vẫn cứ trôi. Nếu không biết làm sao để bánh xe chạy theo ý mình, mình không kiểm soát được bánh xe thì thật tai hại.

Bánh xe cuộc đời mình bao gồm những gì, nào là tài chính, danh vọng, Công việc, địa vị, sức khỏe, gia đình, trí tuệ, phát triển bản thân, tình yêu, mối quan hệ... 


Bạn hình dung, bánh xe là hình tròn, mỗi phần trên sẽ chiếm một phần trong bánh xe đó, việc chúng ta là phải cân bằng chúng, đừng để một cái nào đó chiếm quá nhiều, dẫn đến mất cân bằng và bánh xe sẽ dừng, nếu chỉ tập trung vào tài chính, đến lúc bạn có rất nhiều tài chính, thì bạn có chắc là hạnh phúc, là mãn nguyện khi ta nhận ra rằng, sức khỏe ta đã hết. 


Bánh xe cân bằng tròn, thì trục bánh xe là gì, để nó chạy. Có nhiều nhận định, nhưng theo mình thấy đó là đạo đức, là ẩn lực bên trong mình, tức là sứ mệnh của ta sinh ra trên đời này là để làm gì, là nội tâm, cái bên trong mình có.

Nói cái bên trong thì thật mơ hồ, bạn sẽ hình dung được nếu như bạn biết hay đã tập thiền định.

Khi ta dần hiểu được, chúng ta sẽ tự cân bằng, biết mình cần gì, phải làm gì. Không phải chạy theo xã hội, những yếu tố bên ngoài làm ta bị ảnh hưởng quá nhiều.

 Về công việc, hiện đến cuối năm là đã có 3 chi nhánh, tức năm nay ra thêm được 1 chi nhánh, và 1 chi nhánh nhượng quyền.


Các bạn nhân viên được học tập thêm nhiều điều từ công ty và có một số nhân sự chiến lược được đưa đi học các vấn đề chuyên sâu về con người, tâm linh, lãnh đạo, quản lý..  để mọi thành viên dần hiểu được sự cân bằng và phát huy khả năng của mình.

Thu nhập của các bạn cũng được nâng lên đáng kể, nhờ năng lực của các bạn phát triển rất nhiều.

Sức khỏe, năm nay dành nhiều thời gian hơn cho sức khỏe, đi chạy bộ, tập yoga, có nhiều thời gian hoà mình cùng cây xanh hơn. Bản thân mình cảm thấy khỏe khắn hơn để cảm nhận được sống.

Phát triển bản thân, năm nay học rất nhiều khoá về lãnh đạo, tài chính, thiền, và các sách về phát triển bản thân, sách về kỹ năng quản trị công việc và cuộc sống.

Nhiều sách về cách sống, sức khỏe,,, như năm nay ba mẹ mình cũng đã lớn tuổi, lúc xưa quá vất vả, nên lúc lớn tuổi, sức khỏe cũng yếu, nhờ có được thời gian rảnh mà mình rủ mẹ đi tập thể dục, cho má biết nhiều về sự buông bỏ, quẳn gánh lo đi mà sống. Bạn biết không, với những người lớn tuổi, mà thiếu đi thông tin tích cực, họ suốt ngày nghỉ, và lo thôi, nhất là với mẹ mình, lo cho con, rồi lo cho cháu,,, mình phải nói chuyện với mẹ, mẹ phải biết rằng, cuộc đời của cháu là của tụi nó, cuộc đời của con là của con, phải để nó sống với chính nó. Cái mà mẹ quan tâm nhất phải chính là bản thân mình, bản thân má, suy nghĩ của má, con người má, trí tuệ của má, sức khỏe của má,,, rồi hướng dẫn cho má thiền, hướng dẫn má tìm đến các môi trường tích cực như tập yoga, rồi các nơi , các chùa,, để được tập, được sả.


Điều vui nhất, chính là gia đình sắp đón thêm thành viên mới, cậu nhóc Tony. 

Cả hai vợ chồng đều rất háo hức để đón con yêu.


Năm nay , dự định ra sách, nhưng bị hoãn, và sẽ tiếp tục hoàn thiện , bởi mình vẫn chưa thực hiện xong các chương.

Dự định đi Nhật với Úc cũng hoãn luôn, để sanh xong, cả gia đình cùng đi.


Bước sang năm 2020 , sẽ tiếp tục cho hành trình phát triển , chuẩn bị cho những sự đột phá.

Việt Nam Mình

Từ nhỏ, mình thật sự không thích môn sử, bởi cứ sợ dò bài, rồi phải nhớ những con số cụ thể, để trả bài, kiểm tra điểm sử. Thật khó để mà đam mê với cách học như vậy.

Nhưng bây giờ, dù cuộc sống bộn bề , công việc, gia đình, nhưng tôi lại khao khát và dành thời gian ra để tìm hiểu về lịch sử, địa lý lãnh thổ nước Việt mình.

Việt Nam mình nằm ở đâu trên bản đồ thế giới, nằm ơn khu vực phía Đông Nam của châu Á, Bắc giáp Trung Quốc, đông giáp biển, cứ đâm thẳng ra là gặp Phi-líp-pin , Tây Bắc giáp Lào, Tây Nam giáp campuchia, Nam tiến nữa là gặp Malaysia.

Người ta nói nước Việt mình kéo dài từ Ải Nam Quan đến mũi cà mau. Vậy Ải Nam Quan ơ đâu, sao sách giáo khoa tôi học lại không thấy ghi.

Ngoài ra nước Việt mình còn 2 quần đảo lớn đó là Trường Sa và Hoàng Sa, nhưng một số đảo ở quần đảo thì mình bị mất, nếu nhìn từ vệ tinh thì có những đảo thuộc quần đảo đã bị Trung Quốc chiếm và xây dựng nhiều tàu sân bay.

Là một người công dân, mình cần biết vị trí địa lý nước mình, nó bao gồm bao nhiêu, nằm ơ đâu trên trái đất này.




Lý thường Kiệt đã nói “ Nam Quốc Sơn Hà Nam Đế Cư - Tiệt nhiên định phận tại Thiên Thư”

Tức ông nói sách trời đã định vị trí , lãnh thổ cho người Việt.


Lịch sử văn hiến 4000 năm, khiến tôi càng thêm tò mò, về lịch sử người Việt, người Việt mình từ đâu, sao lại gọi là người Việt, thì dữ liệu trên wiki có. Nhưng vẫn chưa thỏa lắm, có một ngày tôi nghĩ mình có duyên để biết câu hỏi này.


Nhiều lúc cũng tiếc, vì sao Ngô Quyền, Lý Thường Kiệt, Trần Hưng Đạo , Quang Trung,,, các ngài có viết lại tiểu sử cuộc đời không, muốn được nghe các ngài tường thuật lại, chính các ngài tường thuật lại, chứ không phải được các sử gia ghi chép và truyền lại. Bởi thế hệ hậu sinh chúng con muốn biết.


Nhiều lúc mình cũng chỉ ước, bản thân mình có khả năng làm đạo diễn, hay nhà viết kịch đủ tầm, để tường thuật lại lịch sử nước nhà qua các bộ phim, Những trận đánh tan ngoại ban, Ngô quyền đánh quân Nam Hán, Lý Thường Kiệt đánh quân Tống, Trần Hưng Đạo 3 lần dẹp tan quân Mông Nguyên, với biết bao anh hùng dưới trướng nào là Dã Tượng, Yết Kiêu, Phạm Ngũ Lão,,, Quang Trung hoàng đế đánh Xiêm La, đánh cho Tôn Sĩ Nghị, cho nhà Thanh mất hồn bạc vía. 


Vậy mới thấy rằng, tuy thịnh suy , mạnh yếu mỗi lúc khác nhau, nhưng anh Hùng Hào kiệt thì đời nào cũng có. Đất Việt là của người Việt, thiên thư là vậy. 

Nhà Lý mạnh biết bao, nhưng đến lúc yếu thì nhà Trần lên thay thế.

Nhà Trần Thịnh biết bao, nhưng rồi lại suy để đến nhà Hồ.

Chúa Nguyễn vào Nam, khai hoang, mở rộng bờ cõi nước Việt đến mũi Cà Mau rồi đến lúc lại suy thoái. 

Rồi đến thời sau nay, Việt Nam Cộng Hoà và Việt Nam xã hội chủ nghĩa, đất nước ta lại chia cắt. 

Nhưng rồi cũng thống nhất.  

Vậy mới thấy, dân ta kiên cường biết mấy. Thịnh thì chăm lo cuộc sống, làm dân thường của nước Việt. Đến lúc tổ quốc lâm nguy, đất nước suy yếu thì anh Hùng lại xuất hiện. Ngoại ban bao đời, vẫn đến rồi ra đi trong cay đắng, tủi nhục.

Nam quốc thì Nam đế cư.

Mỗi đời, từ xa xưa đến bây giờ và mai sau, lãnh đạo tốt thì dân giàu, thì nước mạnh, nước đã mạnh thì ngoại ban chẳng dám họ he. Quốc thái , dân an.

Lãnh đạo thoái, tham quan ô lại, kinh tế kém cỏi, xã hội thì rối ren, lòng dân không yên thì lịch sử đã có hết rồi, ngoại ban sẽ xâm chiếm . Thì lại thay đổi giai cấp lãnh đạo mới.

Trải qua 4000 năm văn hiến, bao nhiêu nhà, giai cấp lãnh đạo khác nhau, thịnh suy từng lúc khác nhau, nhưng có 1 điều không thay đổi, là nước Việt là của người Việt.

Con người Và công việc

http://nguyendinhchinh.comTrải qua những khoảng thời gian làm việc, vừa làm, vừa học, vừa xây dựng để đạt được mục tiêu. Bất cứ bạn làm việc gì, cái gì ta cũng phải dấng thân, nhưng sau đó ta cũng phải quan sát , phân tích và đúc kết. Người nào làm càng tốt, thì kết quả công việc càng tốt. 

Nếu làm mà không quan sát học hỏi, phân tích và đúc kết thì một lúc nào đó, chúng ta sẽ thất bại, có một câu nói rất hay đó là, đằng sau sự thành công là vực thẳm. Nếu thiếu đi quá trình này, thì vực thẳm sẽ ở ngay sau sự thành công. 

Khả năng phân tích và đúc kết vấn đề cực kỳ quan trọng. Giúp ta giữ vững mục tiêu phía trước.


Khi công ty bắt đầu lớn lên, công việc cũng sẽ nhiều lên, ngoài việc bản thân mình làm được, thì đội ngũ nhân sự chiến lược của mình cũng phải làm được việc này. Bản thân mình làm được đã khó, nhưng nhân sự chiến lược mình cùng làm được thì nó còn khó hơn. Làm sao để các bạn ý thức được rằng, mình phải luôn học hỏi để tiến bộ, phân tích , đúc kết để hiệu quả, không ngừng nâng cao bản thân mình. Chỉ có nâng cao giá trị bản thân mình, thì trị giá sẽ theo sau mình. Bản thân mình luôn luôn đi trước, và giá trị sẽ theo sau tương ứng. 

Nói thì dễ, nhưng phải làm, trải nghiệm nhiều tôi mới hiểu được như thế nào là con người đi trước.


Trong công ty thì cũng vậy, con người luôn đi trước công việc.

Tức mỗi cá nhân phải tiến bộ, biết đúc kết sau 1 tháng , sau 1 năm mình đã học được những gì, và làm được những gì. Bạn không thể làm mãi một công việc , một vị trí , cùng với cách làm cũ, kiến thức cũ, hiệu suất cũ sau 1 năm được. Nếu một bạn là fulltime, bạn phải biết là mình phải phấn đấu lên trưởng nhóm, rồi lên nữa, lên nữa để mình được học nhiều, được làm nhiều, để bản thân mình tiến bộ và giá trị, và khi giá trị tăng, thì trị giá bản thân mình tăng, tức thu nhập của mình tăng, bạn muốn tăng lên bao nhiêu, thì hãy phát triển bản thân mình nhiều hơn thế, bản thân mình luôn đi trước mọi việc.

Ví dụ bên cửa hàng mình để lên trưởng ca thì mình cần những gì, ngoài thạo công việc, thì mình còn có khả năng điều phối, khả năng sắp xếp, khả năng đào tạo, kèm cặp các bạn mới, hướng dẫn đội ngũ mình thạo việc hơn. 

Biết được là thêm kỹ năng đó là phải học từ đâu, từ sách nào, hãy từ bản thân nghiệm, hay từ các buổi đào tạo của công ty. 


Cùng nhau học hỏi tinh thần đại bàng là chủ động trong mọi công việc. Không ai nhắc bạn phải biết chăm lo cho bản thân mình, không ai nhắc bạn phải học hỏi, không ai nhắc bạn phải tiến bộ.


Một quy luật đơn giản trong cuộc sống là, muốn cân bằng thì bạn phải luôn tiến về phía trước.

Để có tinh thần thực hiện việc tiến bộ, thì bản thân chúng ta phải tự biết đủ, ý thức được mình đang tồn tại, trân trọng những gì mình đang có, từ quần áo mặc, đến đôi tay, đôi chân, đôi mắt... một cơ thể khỏe mạnh, một cuộc sống tràn đầy niềm vui. Một cuộc sống đầy sự biết ơn.



Học làm sếp

Nhân viên gọi bạn là sếp, hãy thử hỏi có bao nhiêu bạn gọi sếp là từ trái tim, hay họ gọi sếp từ cuốn họng trở lên. Đơn giản, bạn phải biết mình như thế nào, và làm sao để họ gọi từ trái tim, chứ không phải là bạn đang giữ chén cơm, công việc của họ, mà họ gọi bạn là sếp.


Với bất cứ ngành nghề kinh doanh nào, con người và nhân sự là mục tiêu và ưu tiên hàng đầu để đầu tư và phát triển. Sức mạnh của cả tập thể công ty, được tính bằng sức mạnh của thành viên yếu nhất.


Và với ngành kinh doanh F&B này, mình hiểu rất rõ, tầm quan trọng của con người, nó quyết định tất cả. Dù bạn có ý tưởng tốt đến đâu, khát khao cháy bỏng đến cỡ nào, mà đội ngũ nhân viên phục vụ trực tiếp ở cửa hàng không nắm được, là việc của bạn trở nên lỡ dỡ ngay.



Chỉ cần một vài cá nhân phá thôi, dù vô tình hay cố ý, bạn sẽ bị sụp ngay, nó quan trọng đến mức thế ấy.

Vậy cách nào để hạn chế những rủi ro với vấn đề nhân sự, sẽ có nhiều cách khác nhau, được nhiều chuyên gia đưa giải pháp, từ vấn đề tuyển chọn, đến sàng lọc, đào tạo.... Nhưng hiện, với những doanh nghiệp nhỏ như mình, thì việc tuyển và chi phí cho đào tạo là khá thấp.


Văn hoá công ty là cái phải xây dựng ngay từ đầu, và bằng mọi giá phải tập trung vào nó, chính cái văn hoá ấy, sẽ giúp mình còn mãi trước những biến động, nhân viên còn, khi văn hoá công ty còn.

Giá trị công ty, ở mặt thương mại đó chính là thương hiệu. Ở trong nội bộ đó chính là văn hoá công ty. 

Với người làm sếp, thì làm sao để nhân viên gọi sếp từ trái tim, không phải gọi từ cuốn họng. Đó là việc chúng ta xây dựng hình ảnh cá nhân của mình ơn công ty. Nhân viên nói gì về bạn sau tấm cửa kính. Đó mới là sự thật, không phải những lời nói khi có bạn.


Bạn dần hiểu ra rồi chứ, làm sao để nhân viên vẫn gọi bạn là sếp , khi không có bạn. Đó chính là việc bạn phải sống, làm việc, hành động sao cho đáng từ sếp, việc bạn tu thân, rèn luyện bản thân mình. Mọi thứ xuất phát từ mình mà ra.


Bạn vẽ hình ảnh gì của mình, trong mắt các bạn nhân viên có thể là chân thành, hay quyết đoán , hay tận tụy, hay giỏi chuyên môn, hay tôn trọng người khác, hay công bằng ,minh bạch.... nhiều lắm


Muốn vẽ được những hình ảnh này, chính bản thân mình phải rèn luyện, từ cuộc sống , làm từ việc nhỏ tới lớn , tu thân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ. Muốn có công ty tốt, phải có nhân viên tốt, muốn có nhân viên tốt thì bạn phải tốt. Muốn quản lý công ty được, bạn phải quản lý gia đình được, muốn quản lý gia đình được thì bạn phải quản lý bản thân mình được. Cứ thế, từ nhỏ tới lớn. Mà bản thân mình là điều đầu tiên phải làm trước.

LÒNG TỰ TRỌNG CỦA CON NGƯỜI

Khi mở các cửa hàng, nhiều lúc các cửa hàng hay bị mất vặt như các bóng đèn, các chậu cây đê phía ngoài cũng mất. Đáng chú ý là khi xem lại camera, thì có lúc là nam thanh niên ăn cắp, có lúc là người phụ nữ ăn cắp.

Chậu cây thì bị một người lớn tuổi ăn cắp, họ nhổ cây, đổ đất, rồi lấy chậu.

Cũng có lúc thì mất xe gắn máy.


Tại sao ở độ tuổi nam thanh, nữ tú, đủ sức làm việc và mua những thứ đó, thì tại sao họ lại đi lấy cắp.

Cũng có những bài báo nói, có giám đốc ban ngày lái xe đi làm, tối lái xe đi lấy tộm cây này nọ, họ nói không thiếu tiền, nhưng vì chỉ thích, nên đi lấy trộm cây.

Tức hành vi lấy cắp hay ăn trộm đôi lúc nó là sở thích, hay nôm na là hành động đó mang lại niềm vui cho họ, họ nuông chiều chính cái cảm xúc cua bản thân mình. Dù họ biết là hành động đó không đúng, nhưng lúc đó họ vẫn làm, bởi vì cảm xúc nó vui.


Lớn hơn nữa, chính những cái này, khi người Việt mình đi ra nước ngoài, cũng vì những hành động như vậy, mà chúng ta không nghĩ tới hậu quả. Hoặc chỉ nghĩ nếu có sai, thì mình họ chịu phạt, lúc đó họ không nghĩ đến mình là người việt và mình đang ở nước bạn. Cứ nhiều trường hợp như vậy, thì đó là cả quốc gia.

Vậy tại sao họ lại như vậy, nguyên nhân chính là do lòng Tự Trọng của họ thấp. Khi lòng tự trọng con người thấp, thì bản ngã cái tôi cao, họ thực hiện hành động đê thỏa mãn cảm xúc các nhân, chứ họ không còn suy xét là đúng hay sai nữa.


Nhiều lúc họ biết sai, thì vẫn làm, vì việc làm ấy khiến họ vui vẻ và thích thú. Họ không cản được mình lúc ấy.

Để cải thiện và nâng cao lòng tự trọng, thì chính các cá nhân của chúng ta phải ý thức được lòng tự trọng, và nâng cao nó, phát triển bản thân để nâng cao lòng tự trọng, hạn chế cái tôi của mình xuống.

Tiếp đến là môi trường gia đình, rồi xa hơn nữa là xã hội phải thay đổi. 

Việc cấp thiết là nhà nước phải xem lại nền giáo dục của chính mình, nền giáo dục của nước mình hiện tại, sao lại như vậy.

Nâng cao lòng tự trọng của con người, lòng tự trọng của quốc gia, không phải ngày 1 ngày 2, mà là cả mấy thế hệ con người trong gia đình, trong xã hội. 

LÀM SAO ĐÊ KHÁCH HÀNG KHÔNG CHÊ MẮC

Khách hàng mua hàng vì nhu cầu, nhưng cái quyết định đó là cảm xúc. Một món ăn, hay một món hàng, mắc hay rẻ không phụ thuộc vào giá trị món hàng ấy, mà phục thuộc vào những dịch vụ xung quanh nó.

Trong bán hàng, không có khái niệm mắc hay rẻ, khi xét cùng chính một đối tượng , thì hôm nay chúng ta phục vụ không tốt, làm lâu, không thấy nụ cười, bán hàng, phục vụ theo kiểu mệt mỏi, khách cảm nhận được sự trân trọng của mình, thì món hàng của chúng ta trể nên vô cùng đắt đỏ.

 

Nhưng cũng món hàng đó, khách đến một nơi khác, khách nhận được nụ cười của người phục vụ, không gian xung quanh bỗng nhiên nhẹ nhõm, người phục vụ nói chuyện, hỏi thăm khách, đúng kiểu như có khách tới nhà, khách được tôn trọng , được đãi và đối xử bằng những gì tốt nhất ta có, thì món hàng đó tự dưng rẻ vô cùng, khi ta phục vụ tốt được cảm xúc của khách.

 

Ví dụ món ăn ta là 100 ngàn, thì có thê giá trị là 30 ngàn gì đó, thì nụ cười, sự đón tiếp, niềm nở phục vụ nè nó đã chiếm đến 70 ngàn rồi.

Cũng món hàng có giá trị 30 ngàn đó, chúng ta có thể bán lên 150 ngàn, mà khách vẫn thấy vui vẻ khi dùng, thì chúng ta chi cần nâng sự phục vụ lên, nâng sự tiện ích lên.

Những cái chúng ta có thể cải thiện như là, chọn người phục vụ phù hợp để có được nhiều nụ cười, chuẩn bị mọi thứ tốt để ra món nhanh hơn, làm đúng chất lượng món , giữ không gian luôn sạch sẽ, thoáng mát. Có người giữ xe, dắt xe cho khách an tâm ăn uống..

Hãy cho khách thêm những dịch vụ xung quanh, như khách nhờ chụp hình, khách lỡ rơi giấy nè, thì hãy lấy giúp khách. Quan sát và giúp đỡ khách khi khách cần. Đặc biệt nhất là nụ cười và sự niềm nở.

Một vài cải thiện vậy thôi, khách sẽ hài lòng với dịch vụ của chúng ta mang lại. 

CÁCH KINH DOANH ĂN UỐNG KHÔNG BỊ LỖ

Hôm nay lại nhận được lời mời sang quán. Anh cũng là người Bình Định, cũng kinh doanh các mặt hàng như hiện mình đang làm, nhưng có điều bạn phục phân khúc khách bình dân hơn tí, nên giá thấp hơn tí.


Anh hoạt động được gần năm, anh nói quán có lời, nhưng giờ có việc nên gia đình phải chuyển về quê, nên sang lại. 

Anh chỉ cần sang lại đủ vốn anh đầu tư ban đầu.


Anh sang lại cửa hàng 250 triệu, đã bao gồm chi phí cọc mặt bằng 60 triệu. Một thời gian không có người sang, anh đành hạ giá xuống 150 triệu. Nhưng không biết có ai sang lại không.

Riêng mình thì mình không thể sang lại được , dù rất muốn giúp anh. Hơn ai hết, mình cũng đã trải qua giai đoạn này khi lần đầu khởi nghiệp. Tình cảnh thật khó khăn, khi toàn bộ vốn luyến tích luỹ được dùng để làm ăn,  nhưng vô tình ta lại tiêu tốn hết sạch vốn luyến ấy.


Với nhiều người, nhất là khi mới khởi nghiệp, 250 triệu là một số tiền lớn.


- khi bạn ra làm cửa hàng, bạn phải cọc 1 số tiền tương đương  hai đến ba tháng tiền nhà, thậm chí là hơn. Nó đã ngốn chúng ta một khoản, cọc này sẽ mất nếu chúng ta không biết đàm phán, hoặc khi ta phá vỡ, tức là chúng ta hợp đồng ba năm hay năm năm gì đó, mà ta phải ngừng sớm, là sẽ mất. Nhiều lúc chúng ta còn không có điều khoản sang lại hợp đồng.

- Còn nếu bạn ký thời gian quá ngắn, 1 năm hay sáu tháng. Đã xác định làm ít khi nào ta ký vậy, bởi nếu làm ăn được, mà mới một năm đã hết hạn hợp đồng, chưa kịp lấy vốn thì đã hết mất.

- Chi phí sửa sang, mua sắm trang thiết bị lớn, nếu ta còn mới, phải tìm thật kỹ mặt bằng phù hợp, bởi chi phí sửa sang là hơi nhiều nhé. Các dụng như bàn ghế, thường mua số lượng ít, với lại chưa có nguồn quen để làm, thì chi phí cũng cao hơn. Đội thợ sửa sang, làm bảng hiệu này kia, cũng chắp vá nên giá cũng rất cao, ví dụ một bộ bàn gỗ, nếu bạn mua lẻ thì tầm 2,3 triệu hoặc cao hơn, còn nếu chúng ta làm lâu, có mối thì có thể mua khoảng 1,6 triệu. Mình có thể tiết kiệm được nhiều, mỗi thứ một ít như vậy, tính ra làm một cửa hàng, mình có thể tiết kiệm được rất nhiều.

- Những đồ dùng chúng ta mua, đến lúc không dùng, thì nó là phế liệu, là tiêu sản. Nên khi mở cửa hàng, các bạn phải tính nha.

- Ví dụ bạn lời 1 tháng 20 triệu đi, mà bạn đầu tư cửa hàng hết 300 triệu, thì bạn làm sau 2 năm mới hề vốn à, chứ chưa phải lời đâu.

- Vấn đề nhân sự, nếu bạn mở ra, mà nhà bạn làm, thì đòi hỏi bạn phải rất chịu khó, bởi nghề làm đồ ăn này phải có người thay ca, chứ mình làm không, khổ lắm, ý chí và sự siêng năng của bạn phải thật bền bỉ. Người nhà làm, bạn xác định là mình mở quán duy nhất, muốn mở thêm cái nữa là cả vấn đề.

- Còn mướn nhân sự, thì là cả một giai đoạn nữa, mướn ở đâu, lương bao nhiêu, đào tạo thế nào,,, 

- Giá bán, giá bán sao, khách khu vực này sẵn sàng chi trả bao nhiêu, bán bao nhiêu mới có lời, nguyên liệu chiếm khoản bao nhiêu, nếu không có kinh nghiệm, đa phần bạn sẽ bán đại, hoặc phải thấp giá hơn khu vực. Nhưng làm kinh doanh mà phụ thuộc vào giá là tiêu.

- Bạn có tính được một ngày bán được bao nhiêu phần là hề vốn, bao nhiêu phần là lời, và một nhân viên một ngày làm được nhiêu phần, và cửa hàng chúng ta một lần tiếp được nhiêu khách

- Món chúng ta phục vụ được mấy bữa trong ngày,,,

- Rất nhiều vấn đề, nếu bạn không có phương pháp, sẽ mất tiền rất nhiều.


Hi vọng nhiều người muốn khởi nghiệp nhỏ ở ngành ăn uống, có thể đọc và phân tích được một số vấn đề như trên, để giúp các anh chị tránh mất tiền, bởi tích luỹ được số tiền đó là cả một quá trình của mình.

NHỮNG KHÓ KHĂN THỜI GIAN ĐẦU MỞ RỘNG CHI NHÁNH

Điều khó khăn khi mình muốn mở rộng chi nhánh, vấn đề nổi cộm lên đó chính là nhân sự, tại sao khi còn nhỏ, còn ít mình lại làm tốt, đơn giản vì mình ở đó , quan sát, giám sát nhiều hơn. Những sự việc không tốt mình sửa ngay, sự phản ứng là ngay lập tức.

Nhưng khi mở rộng sang 2, 3 chi nhánh thì vấn đề này sẽ lớn hơn, đặc biệt ở cấp nhân sự quản lý ở cửa hàng, mỗi cửa hàng phải có 1 bạn quản lý, giám sát chất lượng công việc thay mình.

Nhưng nếu không kịp đào tạo, thì mọi sự phản ứng đều rất chậm và thường xảy ra lỗi.  

Quản lý chính là bản sao của mình ở mỗi chi nhánh, làm sao để truyền đạt được mục tiêu, sứ mệnh và đặc biệt là văn hoá của công ty mình.

Nâng cao năng lực quản lý, chính là chìa khoá để phát triển mô hình cửa hàng mình. 

Vậy làm sao để nâng cao năng lực quản lý, cách của chúng ta nên làm là chọn đúng người, chính là người phù hợp, khi ta có những người phù hợp rồi thì mọi việc còn lại sẽ được tự động giải quyết một cách dễ dàng.


Khi có được những người phù hợp rồi, chúng ta sẽ sử dụng họ ở những vị trí phù hợp.  Việc của chúng ta là lái con tàu đi đến mục tiêu. Nếu trên đường đi tới mục tiêu, chúng ta gặp trở ngại, chúng ta thay đổi lộ trình thì cả thành viên trên tàu cùng theo ta thay đổi, vì đó là những con người phù hợp. Chứ ban đầu , ta chọn những người vì mục tiêu, thì khi gặp vấn đề, ta đột ngột thay đổi lộ trình thì cả đoàn sẽ bị rối loạn đúng lúc ta khó khăn, đúng lúc ta cần mọi người nhất để cùng nhau thay đổi hướng khác cho con tàu. 


Chính những người quản lý phù hợp, giúp các cửa hàng đồng nhất với nhau về văn hoá phục vụ. Và thời gian đầu,nhân viên, trưởng ca bên mình, thay đổi rất nhiều, dù mình có đào tạo, hướng dẫn, nhưng vẫn cứ mắc lỗi. Là do ta chưa chọn đúng người phù hợp.

Đợt rồi, có một bạn nhân viên, giao đồ ăn cho khách, bỗng dưng giao rau bị dập, biết rau dập mà vẫn giao cho khách, nhận được phản hồi của khách, bỗng thấy xấu hổ khi biết đó chính là những gì bên mình làm ra.

Đó là hậu quả của chính việc chọn người không phù hợp, bạn thuộc ngành phục vụ mà sơ ý như vậy, quả thật là không thể chấp nhận được, bạn đó thì không cố ý, bởi bạn là người thẳng thắn nhận lỗi.  Lúc đó cũng gần hết giờ, nên trong giây phút, bạn làm cho có làm, không còn nhớ đến hậu quả của việc mình làm.


Lần đó, sự việc được đưa lên những trang mạng nổi tiếng, kết quả là bị chê, la ó rất nhiều, toàn bộ những gì cố gắng của những năm tháng bỗng chốc tan biến vì một phút lơ đi trách nhiệm phục vụ của mình.


Chúng ta dù có cố gắng thế nào, chỉ cần những sự việc này , vì những lúc vô tình, mà ta phạm phải, thì thật là tai hại. Phần lớn việc này cũng bởi cách của chúng ta làm việc, người chịu trách nhiệm lớn nhất chính là bản thân tôi.

Sự đồng bộ chất lượng món ăn, phục vụ hay những vấn đề phát sinh như sự nhịp nhàn vận hành giữa các chi nhánh cũng sẽ được khắc phục khi ta có những con người phù hợp.