Trang chủ

NỔ LỰC TỪNG NGÀY, THÀNH CÔNG SẼ ĐẾN

Cuộc sống sinh viên của Chính thế nào, nói thế nào ta, nó thật sự là khoảng thời gian thoải mái và tuyệt vời. Hiện giờ, có rất nhiều bạn sinh viên, đang làm thêm tại các hội chợ của Bánh Cuốn Tây Sơn, mình thầm khen, các bạn sao giỏi quá, sao các bạn biết được công ty đang tuyển mà các bạn làm, các bạn ý thức được việc kiếm tiền để trang trải cuộc sống, các bạn biết đi làm để coi xã hội nó thế nào, các bạn biết quan hệ, để khi không có chỗ làm ở gian này, các bạn biết xin làm tại các gian khác… mình tin, các bạn sinh viên chịu khó, chịu khổ đi làm thêm, các bạn sẽ có được sự tự tin nhất định khi bước khỏi ghế nhà trường.

 

Mình kể các bạn nghe câu chuyện này nhé, bạn tên T, là thủ khoa khóa học của mình, bạn ấy học cực kỳ giỏi, nhưng khi ra trường mãi không xin được việc làm, còn bạn M thì học không được giỏi lắm, nhưng ra trường bạn ấy có ngay công việc làm, đến cả 6 tháng sau, M mới dẫn T vào team của M, T trở thành nhân viên cấp dưới của M, nếu lỡ như, M không dẫn T vào làm, liệu cậu ấy còn phải mất bao lâu để xin được việc làm.

Việc bạn học giỏi, thế mạnh của bạn là nghiên cứu và học tập, nhưng nếu bạn không có kỹ năng để BÁN MÌNH, thì bạn chỉ là một món hàng TỒN KHO, vậy nên kiến thức không là chưa đủ,  kỹ năng chính là yếu tố quyết định sự thành công của bạn.

 

Đi làm, giúp bạn va vấp, giúp bạn hiểu được đời không như trang giấy trắng, làm việc và học hỏi giúp chúng ta trao dồi kỹ năng sinh tồn, mọi thứ có, đam mê có, thành công chỉ là yếu tố thời gian, khi lượng đã tích lũy đủ.

 

Nhiều bạn đi làm hội chợ, tự dưng khiến các bạn nổi máu đam mê kinh doanh, có hỏi mình, làm sao để đăng ký hội chợ, mình rất quý các bạn này, nên mình sẽ dành ra thời gian giúp bạn và hướng dẫn bạn đăng ký. Nhiều bạn nói với mình, bạn không biết đam mê là gì, thì mình chỉ nói với bạn, hãy đi làm nhiều hơn, chỉ có đi làm nhiều, biết nhiều, bạn mới biết là mình đam mê gì.

 

Từ nhỏ, mình mong ước, lớn lên được mặc áo vest, đóng thùng, mang cặp táp,,, đi vào các tòa nhà làm, mình thích lắm, nhưng chẳng biết làm công việc gì, học gì để được như vậy, mình cũng chẳng biết mặc vest như vậy được gọi là gì. Bởi lúc nhỏ có biết gì đâu, lớn lên tí, thấy phim hàn quốc nó ăn mặc đi làm đẹp vậy á.

 

Lúc mình còn nhỏ, học đèn dầu cho đến năm lớp 4 mới có điện, thấy lạc hậu ghê hông,hi nhưng bây giờ, để tìm ra cái cảnh, ngồi co ra, trên cái phản, treo cái mùng chớ muỗi nó cắn, rồi ngồi bên cái đèn dầu để học bài, viết bài.

 

Tìm đâu ra, tuổi thơ, mong chờ ngày trăng tròn để có ánh sang đi chơi đêm, các trò chơi dân gian giờ đã đi vào các game lập trình.

 

Nhớ lúc nhỏ, đói sơ xác, cơm không có ăn, chỉ toàn ăn mì hấp, khoai lan nấu, bắp nấu… có gì ăn nấy, ăn cho qua con đói, ăn cho lớn, để rồi đi kiếm tiền.

Còn đâu cái thời, cuốn vở đã viết tới trang bìa, rồi viết chữ nhỏ, chứ sợ hết cuốn vở, 96 trang luôn bìa, thì không một tràng nào mà không có chữ, viết hết mực, thì mượn bạn, nói rằng tao quên cây bút, chứ dám nói bút tao hết mực, không có tiền mua na.

 

Ngày đầu, biết tin mình đậu đại học, vui có, buồn lo cũng có, vui vì mình sắp được biết cái Sài Gòn nó ra sao, buồn vì nghĩ lại, tiền đâu mình đi học bây giờ, “ má ơi, nhà mình đủ tiền để con đi học hông má” Má nói, có con, con cứ lo học đi, có gì đâu mà hổng đủ. Má nói vậy thôi, chứ con biết kinh tế nhà mình mà. Con đi học, ba má phải vay chỗ này chỗ kia.

 

Rồi cũng vào Sài Gòn, với nguồn vay sinh viên không lãi suất,  chập chững được vài tháng là mình đi làm thêm ngay, được chiếc xe đạp chị 3 cho chiếc xe đạp, chạy từ quận 12 đến Thủ Đức.

 

Cái ngày đầu tiên kiếm được việc phát tờ rơi và dạy kèm, đến lúc được nhận đồng tiền chính mình làm ra, thật mừng không tả nổi, hiểu được thế nào để tìm ra đồng tiền ấy. Quý và trân trọng nó lắm.

 

Chính lúc mình đi làm nhiều vậy, mình mới nhận ra, là mình đam mê kinh doanh, bán hàng. Rồi từ đó, mình thấy được cách kiếm tiền, cách tạo ra tiền để giúp mình vượt qua khó khăn. Chính những lúc khó khăn, bở ngỡ khi làm việc, làm mình thêm kỹ năng sinh tồn, phát triển bản thân. Đến bây giờ, mình cũng học rất nhiều, học để bản thân mình tốt hơn, phát triển hơn.

 

Nguyễn Đình Chính

BẢN THÂN MÌNH TỐT HƠN , XÃ HỘI SẼ TỐT HƠN


Người ta nói, mỗi người đều có góc nhìn như một cái giếng, học nhiều hơn, trí tuệ thâm sâu hơn thì giếng của mình lớn hơn, kiến thức của mỗi người của mõi người trong vũ trụ này thật nhỏ bé.

Càng đi nhiều, càng nghe nhiều, mới thấy mình còn quá nhỏ bé, người sinh ra, 2 tai, nhưng chỉ có một miệng là vậy, bởi tạo hóa muốn chúng ta lắng nghe nhiều hơn, học hỏi nhiều hơn.

Chính có một sở thích, là khi đi đâu, ngồi trên xe, nếu thấy anh chị nào mà lớn tuổi, độ tuổi mà sống chuyển giao giữa hai thế hệ, là chính sẽ nhờ họ, kể về những gì họ biết về lịch sử, về địa danh của Sài Gòn, của đất nước Việt Nam.

Vì sao gọi là Ngã 5 chuồn chó, ngã tư 7 Hiền… mình hay tò mò về các địa danh này lắm, vì sao trước kia, người ta lại gọi Sài Gòn là Hòn Ngọc Viễn Đông, nhưng bây giờ, thế hệ chúng con lớn lên, có thấy gì là Hòn Ngọc Viễn Đông  nữa đâu. Các cô chú mà có nguồn gốc gia đình chuyển giao giữa hai chế độ, họ sẽ cho chúng ta hiểu được các lịch sử của đất nước mình.

Cuộc sống của chúng ta hiện tại, có những cái tốt, những cái chưa được tốt, nhiệm vụ của chúng ta là phát huy cái tốt, cố gắng hoàn thiện mình, để bản thân mình được tốt, khi bản thân chúng ta đều tốt, thì xã hội tốt, đừng chằm chằm vào cái không tốt để vạch ra, tìm nguyên nhân,, mà hãy tập trung vào cái tốt. Mình có đọc đâu đó của luật hấp dẫn “ Hãy tập trung vào điều mình muốn, đừng tập trung và cái mình không muốn”  Hãy tập trung vào “ Tôi muốn giàu” đừng tập trung vào cái “ tôi không muốn nghèo”.



Tình cờ, có lần mình đi qua nước Thái lan, mình thấy nước bạn có rất nhiều điểm hay, chúng ta có thể áp dụng để giúp bản thân mình được tốt hơn.

1.     Ở nước họ rất quan tâm về sức khỏe, họ khám chữa bệnh miễn phí cho người dân, nếu như vậy người dân sẽ thường xuyên đi khám sức khỏe định kỳ hơn, giúp cuộc sống họ được tốt hơn.

2.     Tất cả trẻ con đều học ở chùa, được chùa lo học phí, vậy là mọi con em đều được tới trường học tập, được tiếp thu các văn hóa tốt.

3.      Cách họ khai thác du lịch rất hay, dù là ở họ phong cảnh chẳng có gì là đẹp..

 

Yếu tố khiến mình thích nhất đó là cả y tế và giáo dục đều tạo điều kiện tối đa, để con người được phát triển… tài sản quý nhất đó chính là con người, chứ không phải thiên nhiên, của cải vật chất.

 

Khi một con người được đào tạo, đươc trau dồi, được tạo điều kiện phát triển tối đa bản thân, thì sẽ tạo ra một xã hội văn minh, đáng sống. Dân giàu ắc nước mạnh.

 

Từ trước, con người của mình rất ích kỷ, tham lam, nóng tính, lúc kia á, đứa nào mà học giỏi hơn, là mình cố gắng để hơn nó, điểm cao hơn nó, đứa nào mà cãi nhau về một vấn đề nào đó, là mình cãi đến cùng, ghét ý kiến của nó…  lúc xưa thì con người mình thế á. Thấy mắc cười không nào.

 

Thật sự phải tốn thời gian rất lâu để mình luyện tập, đọc sách, nghe audio, tập thiền, tư duy tích cực, sống lạc quan, người bớt sân si… cảm thấy cuộc sống này ý nghĩa vô cùng.

Để tập các thứ này, tốn cũng không ít thời gian đâu nhé, quan trọng nhất là bản thân mình phải kỷ luật để vượt qua các giai đoạn đó.

 

Nguyễn Đình Chính

 

 

 

 

 

LẤY VỢ TUỔI 27

Tuổi 27, tuổi với nhiều chàng trai, vẫn thích ham chơi, vẫn thích sự tự tại, sự ham chơi vẫn còn ưu tiên hơn sự nghiệp, nhiều lúc mình cũng nghĩ như vậy, thích ước mơ, có nhà lầu, có xe riêng, rồi mới cưới vợ, cái kiểu như các bộ phim mình vẫn hay xem.



Nhưng chợt nghĩ lại, thì 27 không phải là lớn hay nhỏ, mà lớn hay nhỏ là ở cách mình nghĩ, mình nhận xét về mình. Có nhỏ không, khi đã 4 năm kinh doanh, lập nghiệp, còn nhỏ không khi đã từ lâu, đã tự tập cho mình sự tự lập.

Các thầy hay nói với tôi rằng, hãy lấy vợ, tay đeo nhẫn, đeo đồng hồ, là chàng trai đã chững chạc, mọi suy nghĩ của bạn đều chính chắn khi đã có gia đình. Bây giờ, tôi mới cảm nhận được phần của câu nói đó, tự dưng thấy mình phải trách nhiệm, không chỉ với mình, mà giờ là cả với vợ, gia đình nhỏ của mình,  đôi lúc mình nghĩ sẽ có nhà có xe, trước khi lấy vợ, nhưng thật sự đó là nghĩ, là ước muốn , chưa bao giờ coi đó như là sự gấp gáp, như hơi thở.



Bây giờ, chưa gì đôi lúc mình nghĩ, mình phải quyết liệt, chứ không lẽ để vợ con phải ở nhà thuê sao, phải đi xe máy giữa thời tiết nắng nóng ở Sài Gòn sao, những suy nghĩ đó bỗng trở nên gấp hơn bao giờ hết.

Trước giờ mình vẫn ao ước, mình có nhà rộng, có sân vườn, ở nơi đó, có ba mẹ, có vợ, có con , cả gia đình ba thế hệ ngồi bên nhau, sống với nhau vui vẻ, hạnh phúc.
Ước muốn đó, càng thôi thúc khi mà thời gian trôi qua, tóc ba mẹ càng bạc, sức khỏe thì đâu còn như trước, trọn vẹn hơn khi mình làm nhanh hơn, cố gắng hơn nữa.

Động lực lớn hơn bao giờ hết.

Nguyễn đình Chính

CẢM ƠN EM ĐÃ ĐỒNG HÀNH CÙNG TÔI

Hôm qua, có một người bạn hỏi tôi, lúc ban đầu làm Bánh Cuốn Tây Sơn có khó khăn gì không, bạn là người đi giao luôn hả?

Câu hỏi, khiến mình nhớ lại quảng thời gian rất đáng nhớ.

Lúc đầu, mình là người cuốn Bánh, mình cũng là người đi giao, hồi đó, không có điện thoại để rà đường, toàn là vừa đi vừa hỏi đường, cứ như vậy mà mình rất quen thuộc đường Sài Gòn.

Lúc đầu làm, mình không có xe máy gì cả, có được chiếc xe đạp, của thằng Huy, thằng bạn Đại học ra làm chung với mình thời gian đầu, ban đầu làm không có xe, nó chạy xe đạp từ Thủ Đức xuống tận Tân Phú, nơi mà mình bắt đầu làm Bánh cuốn, chiếc xe đạp đó gắn liền với mình khoảng thời gian dài.

Nhớ lần đầu tiên đi giao đơn xa, tận dưới đại học Bách Khoa Tp Hcm, lúc đó là giao bánh cho cô Oanh, để các thầy cô kịp ăn trong giờ nghỉ trưa, để chuẩn bị vào tiết học buổi chiều. Đạp xe đạp hì hụt từ Tân Phú xuống đến nơi, mồ hôi nhỡ nhãi, bị trễ hết 15 phút, nhưng thấy mặt mày tái mét, mồ hôi ướt đẫm, cô không la vì trễ, mà cô cảm ơn, cho thêm mình 20 ngàn tiền ship.hi 

Nó bắt đầu với nhiều chuyện vui như vậy đó.

Cảm ơn thằng Huy, đã cho mượn chiếc xe đạp thần thánh.

Sau thì mình mượn được chiếc xe máy của bà chị, để đi giao hàng, nhờ chiếc xe của chị mà công việc phát triển hơn, giao được nhiều và tiện lợi hơn.

Thời gian sau, chị có việc nên lấy lại chiếc xe để làm việc, thì mình lại mượn được chiếc xe của cô bạn gái, chỉ vỏn vẹn 1 tuần, chiếc xe đã bốc hơi theo ăn trộm, vậy là tiêu, đã không có xe đi làm, làm thì chưa ra tiền, thì lại mất chiếc xe mượn, lúc bấy giờ, xe đã không có, tiền cũng không có tiền mua xe để đền.

Chiếc xe đó là của bạn gái mình, nên mình cũng không phải đền vội, mà mình hẹn làm sẽ trả,hi cũng hênh. Bạn gái ấy chính là người vợ của mình sau này, Bùi Thị Tuyết Mai.


Lúc bấy giờ, mình lấy tiền đi mua chiếc xe cúp 1,8 triệu, để tiếp tục công việc đi giao hàng, nói đến xe cup là thôi rồi, xe hay tắt máy khi trời mua, đi tới đèn đỏ thì cũng tắt máy,,, giao bánh vừa lo trễ, vừa lo xe bị hư. Cứ âm thầm làm vậy một thời gian, chị gái đã xong công việc, mình lại tiếp tục mượn được chiếc xe của chị để đi làm.


                    XE MƯỢN CỦA CHỊ 3


             CẢM ƠN EM- ĐÃ CHO ANH MƯỢN XE

Cuộc đời, có rất nhiều cái may mắn, luôn có người giúp đỡ khi bạn cần, các khó khăn chỉ là thử thách để giúp mình kiên cường hơn, mạnh mẽ hơn thôi.

Thời gian đó, là vất vả, nhưng với mình chưa phải là vất vả nhất, bởi mình làm và có tiền, là mình thấy rất vui, mồ hôi của mình đã giúp mình có tiền, giúp mình từng bước mang " Bánh cuốn Tây Sơn" ra khỏi ao làng.

Lúc nhỏ cực lắm, lúc nhỏ mình ước, mình lớn thật nhanh, nhanh nữa, để được đi làm, bởi lúc nhỏ cả nhà làm rất nhiều, nhưng mãi không ra tiền, bởi làm nông, bỏ sức , bỏ công để có cái ăn, chứ hồi đó không biết làm gì để có tiền, nhà thì 6 anh chị em đi học. Nên mình rất muốn mình lớn nhanh để được đi làm.

Thời gian cứ thế trôi đi, dần sau mình có mấy bạn làm việc chung, các bạn ấy, cũng là người ở quê, mới tốt nghiệp đại học xong, vô làm chung với mình, mình cũng dành ra ít tiền, cho các bạn ấy mua mấy chiếc xe cũ để đi giao hàng, rồi làm có lương thì trả dần dần cho mình. Cứ vậy, mấy anh em làm tới.

Cảm ơn các bạn lắm.

Đó là những khoảng thời gian ấn tượng vô cùng.



NGUYỄN THÁI DUY - NGƯỜI TRUYỀN LỬA BẤT TẬN

Nguyễn Thái Duy, người mà tôi gọi thầy, xưng con. Bởi tôi rất mến, mà nể thầy ấy. Thầy cho tôi những kiến thức kinh doanh, cách sống, tôi mến thầy bởi sự giản dị nhưng tâm hồn cao cả. 

Thầy là người miền trung, dáng người nhỏ, sinh ra trong một gia đình nghèo, đông anh em, cũng na ná giống hoàn cảnh của tôi.

Thầy nói lắp, nhưng lại đang là người truyền lửa bất tận cho thế hệ doanh nhân trẻ như tôi. Cảm giác nói lắp, mà khi muốn nói ra điều gì, là phải nổi gân cổ, mới nói ra được, cũng chính vì vậy, thầy truyền cho chúng tôi năng lượng rất lớn. Tôi cũng là người nói lắp, tôi hiểu được cảm giác này.

Hành trình, tay trắng vào Sài Gòn ăn học, lập nghiệp, thầy kể rằng, khi xưa khổ lắm, khởi nghiệp khi xưa khó vạn lần, bởi mọi thứ đều làm thủ công, không áp dụng được công nghệ như ngày nay.

Lúc đầu, khi ra khởi nghiệp, tôi bị chôn vùi trong bế tắc, không biết kiếm khách hàng ra sao, chính thầy đã chỉ cho tôi, khách hàng đang ở đâu, tiền đang ở đâu, cách nào để bạn gặp được nó, tôi bỗng ngộ ra, tại sao mình khờ vậy, tôi lại bắt đầu lại, thầy cho tôi một sự mạnh, sức mạnh đồng cảm của người con nghèo khó, vượt qua gian nan, để đạt được điều mình muốn.

Kể từ đó, tôi xưng con, khi nói chuyện với thầy. Con cảm ơn Thầy Duy nhiều lắm.



Những lúc, con cảm thấy chùng bước, con lại nghĩ đến thầy, hình ảnh người thầy trên bục giảng, đang găng gân cổ lên để nói, để truyền đạt, con nhắm mắt và cảm nhận nguồn năng lượng ấy. Nó mạnh mẽ lắm thầy ơi.

Những lúc con khó khăn trăm bờ, con vội nản, con lại nghĩ đến gia đình, nghĩ đến cha mẹ, nghĩ đến lúc xưa con cơ cực, mắt con bỗng đỏ vì thương ba mẹ, con thấy mình bây giờ, chưa gì là khổ cả, con lại đứng lên mạnh mẽ, lại ngước nhìn phía trước. Thầy nói đó là cảm xúc của trái tim, và con đang có nó. Hãy để nó là sức mạnh giúp con vượt lên.

Ai nói, sinh ra trong khó khăn là khổ, còn với tôi, ngoài khổ đó là cơ hội, cơ hội để tôi vươn lên, là thời gian tuyệt vời để bản thân mình rèn luyện sức bền, lòng kiên trì. Là nơi cho ta tham vọng, động lực để vượt qua hoàng cảnh đó.


Cảm ơn đời, cảm ơn cuộc sống đã cho tôi những trải nghiệm tuyệt vời.

Cảm ơn thầy, người thầy của con.

Nguyễn Đình Chính.


ANH QUÁCH MINH - NGƯỜI ANH TÔI LUÔN BIẾT ƠN

-Alo - Em đang bán Bánh cuốn Tây Sơn ở Sài Gòn đúng không?

- Dạ

- Chuẩn bị qua tết có hội đồng hương Bình Định, anh muốn giới thiệu em vào đó để giới thiệu sản phẩm đến bà con quê mình.

Tôi chẳng biết anh là ai, chưa gặp anh bao giờ, mà anh đã trao tôi cơ hội, giúp tôi đưa bánh cuốn đến với bà con Bình Định.

Anh là một người Bình Định, đúng chất Bình Định, anh hẹn tôi tết xuống nhà, để anh dẫn tôi đi ăn những quán Bánh cuốn ngon ở quê tôi, để tôi hiểu cách làm, và biết cách mang đúng hương vị với hai từ Tây Sơn.


Anh chở tôi đi ăn, chỉ cho tôi hiểu nguồn gốc của món Bánh cuốn Tây Sơn, hiểu được giá trị của nó đối với người dân quê mình, anh kể tôi nghe, lịch sự phát triển, biểu tôi nên đi tới nơi nào để học hỏi cách người ta làm, cách người ta kinh doanh.

Tôi dần cảm nhận nhiều hơn về giá trị của Bánh Cuốn Tây Sơn.

Đến kỳ hội đồng hương diễn ra, anh chỉ cho tôi cách làm, đưa tôi xuống tận long an, để tìm nguồn thịt bò ngon, giúp tôi phát triển.

Tôi ngơ ngơ, bởi không biết sao cả, tôi thấy mình thật may mắn khi được người đồng hương như anh giúp đỡ. Cảm ơn anh rất nhiều!

Một thời gian sau, tôi lại xuống nhà anh chơi, nhà anh đẹp lắm, tôi thích cái không khí nơi đây, xanh, mát như ở quê nhà. Ở Sài Gòn nhộn nhịp, tìm được một nơi thư giản, xanh mát như ở nhà anh thật không dễ, anh hỏi thăm tôi tình hình kinh doanh, tôi bắt đầu kể thật, nói về cách mình đi.

Anh lại dành thời gian, chỉ cho tôi thấy hướng đi đúng, chỉ cho tôi cái sai trong hướng đi của mình. Anh la tôi, la trong sự tức giận, giận bởi tôi đang có đủ những điều kiện để phát triển, nhưng lại làm không tới đâu.


Anh chỉ cho tôi thấy thị trường Sài Gòn và nhắc nhở tôi hãy giữ đúng hương vị của quê hương. Anh la tôi, như một người con, người em trong nhà, khiến tôi rất vui. Tôi tự thấy mình quá tệ và  hứa sẽ nổ lực, nổ lực để phát triển Bánh cuốn Tây Sơn. Đưa nó ra khỏi ao làng đúng với bản chất và hương vị của nó.

Tôi càng quý anh hơn, khi biết anh là chủ


của một công ty xây dựng,  đứng đầu thị trường cả nước, nhưng anh vẫn chân chất, thân thiệt, cởi mở giúp đỡ những đứa em, thời gian anh ấy dành ra để chỉ cho tôi, đó là những thời gian vô cùng quý báu.

Những câu chuyện của anh, những giá trị mà anh mang lại cuộc sống, những câu chuyện khi khởi nghiệp, những bài học của anh khi thất bại là một tài sản vô giá đối với những người khởi nghiệp như tôi nhận được. Tôi tự cảm thấy mình thật may mắn, khi được anh giúp đỡ.

Tôi cảm nhận được những lời anh nói với tôi.

Anh là nguồn động lực, để thế hệ trẻ như em cố gắng phấn đấu!

Cầu mong anh và gia đình thật nhiều sức khỏe! 

Em cảm ơn anh rất nhiều.

Nguyễn Đình Chính.

NGUYỄN HỮU QUANG, ÔNG CHỦ QGROUP

Một người trẻ, với tinh thần kinh doanh máu lửa, đam mê võ thuật, nghệ thuật quan hệ thì tôi luôn nhắc tới bạn ấy. Sinh năm 1992, tại Gia Lai, vào Sài Gòn để đi học, nhưng sau 3 năm, bạn ấy chọn cho mình sở hữu giấy phép đăng ký kinh doanh chứ không phải là bằng cấp từ nhà trường.

Kinh doanh bên mảng quà tặng, thương hiệu Qgroup ngày càng lớn mạnh , là đối tác tin cậy với nhiều công ty, giúp các công ty giải quyết các vấn đề về quà tặng doạnh nghiệp, nâng tầm thương hiệu.


Tôi với Quang biết nhau, và chơi với nhau bởi cái tính con người miền trung, dễ gần và vui vẻ. Nhìn thấy bạn ấy năng lượng kinh doanh, khiến tôi rất thích. Tôi và bạn ấy sống chung nhà , khi hai đứa đang khó khăn thời gian đầu khởi nghiệp. 

Cách Quang làm lãnh đạo điều hành công ty, có rất nhiều điều để tôi học hỏi, tình mạnh mẽ, ra quyết định nhanh, tạo ra năng lượng đối với mọi người xung quanh, tôi học hỏi rất nhiều điều từ bạn ấy.


Ngoài công việc, là những thú vui cuộc sống, Quang tập võ và là người đam mê công phu của Lý Tiểu Long, Quang cũng rất đa tài, biết đàn, biết hát , trong các cuộc nhậu anh em, thì luôn rôn rã tiếng cười.

Một điều nữa, mà tôi ngưỡng mộ cậu ấy, chính là khả năng giao tiếp, xây dựng ảnh hưởng đến mọi người xung quanh, bạn ấy bắt chuyện cuộc làm quen, đến trò chuyện đều rất có duyên, nên mọi người xung quanh đều quý mến cậu ấy.

Chúc Quang sức khỏe và thành công hơn trên con đường đam mê kinh doanh của mình. 

Nguyễn Đình Chính


LÀM ƠN HÃY GIÚP TÔI

Làm ơn hãy giúp tôi, đó là câu nói quen thuộc của tôi khi khởi nghiệp. Tôi thật sự không có gì cả, ngoài khoản nợ tiền vay sinh viên khi học đại học. 

Từ lúc sinh viên, tôi vẫn hay dùng từ này " hãy chỉ tao, để tao qua ôn này" thế là thằng bạn chạy qua phòng tôi, cùng tôi ôn bài, giúp tôi để tôi qua môn đó.


Đến lúc sau, khi tôi nói về ý tưởng kinh doanh, tôi trình bày với người thầy đang hướng dẫn tôi làm đồ án tốt nghiệp, trình bày những kế hoạch của mình, những dự định, chiến lược của mình để thầy cho vốn tôi làm. Đó cũng là làm ơn hãy giúp tôi, hãy hợp tác với tôi, hãy cấp cốn cho tôi, hãy tin tôi.

Đến lúc mới ra làm, tôi cùng làm chung với hai người bạn và một đứa em, làm không công, làm không được chia gì cả, bởi khởi nghiệp mà, có gì đâu mà chia, có gì đâu mà trả lương, chỉ là tình bạn, là sự giúp đỡ. Giúp tao thực hiện dự án này đi, bây giờ tao không có gì cả. Cố gắng làm với tao tới cùng, mình sẽ cùng chia nhau.

Khi khách hàng, bắt đầu biết đến Bánh Cuốn Tây Sơn, chúng tôi lại nhờ khách hàng, hãy giới thiệu giúp chúng tôi, hãy mua ủng hộ giùm chúng tôi, hãy ở bên chúng tôi, giúp chúng tôi qua giai đoạn ban đầu này.

Khi làm việc cùng nhân viên, bạn đào tạo, bạn hướng dẫn làm việc, hãy cố gắng, hãy giúp Bánh cuốn Tây Sơn phát triển, anh tin các bạn làm được, hãy nổ lực hết mình. Hãy cố gắng để chúng ta vương tới điều mà chúng ta muốn.

Khi tôi làm bộ nhận dạng thương hiệu, name card, hay bất cứ thứ gì, tôi vẫn luôn nhờ sự giúp đỡ, bởi tôi hiểu rằng, khả năng của tôi có giới hạn, xung quanh tôi có rất nhiều nguồn lực, quan trọng là tôi có nhờ được các nguồn lực đó không.

Trong một doanh nghiệp, luôn có một bạn nào đó, rất giỏi, đứng đầu về lĩnh vực đó, nhiệm vụ của tôi là hãy hiểu bạn đó, biết bạn đó giỏi như thế nào, rồi hãy nhờ bạn đó giúp đỡ, chứ tôi không phải là người giỏi nhất, tôi luôn biết diều đó.

Trong công ty tôi, có bạn rất giỏi làm các công việc tiên phong, khám phá lĩnh vực gỏi, có bạn làm làm cực kỳ tỉ mỉ, có bạn cực kỳ siêng năng, cuốn bánh rất nhanh, có bạn lại vui tính, tười cười, nói chiện với khách hàng rất có duyên... và mỗi bạn ấy, sẽ được làm các vị trí mà bạn ấy thích, đế phát huy hết khả  năng của mình.

Nhiệm vụ của người làm lãnh đạo là phải biết nhờ cậy, biết bạn đó là người có thế mạnh gì, giao công việc đúng thế mạnh của bạn ấy. Lãnh đạo không phải là người giỏi nhất đâu, mà lãnh đạo đa phần là người rất dở trong các công việc chuyên môn cụ thể.

Tôi vẫn hay ngồi nghe, những lời gốp ý khách hàng, để chúng tôi có sự điều chỉnh " làm ơn hãy nói ra, những điều khiến anh chị không hài lòng về chúng em"  năn nỉ để họ nói ra những điều họ nghĩ, để mình chỉnh sửa. 



Làm ơn hãy giúp tôi, nó mãi là câu cửa miệng không chỉ đối với khởi nghiệp, mà nó nên sử dụng rỗng rãi trong cuộc sống, bởi khi nói vậy, bạn sẽ kích được lòng thương của người khác, đồng thời bạn sẽ ở vị trí thấp hơn họ, họ sẽ sẵn sàng nói ra những điều họ biết với người thấp hơn họ, như là một một chai nước, khi rót nước vào cốc, bạn hãy là chiếc cốc, hãy ở dưới chai, hãy sẵn sàn tiếp thu.

Làm ơn hãy giúp tôi, câu cửa miệng cần thiết bạn nên làm!

Nguyễn Đình Chính.

LÀM LÃNH ĐẠO PHẢI CÔ ĐƠN

Lãnh đạo ở giai đoạn khởi nghiệp, bởi cảm giác lãnh đạo cao hơn, doanh nghiệp lớn hơn thì tôi chưa trải qua, nhưng ở giai đoạn khởi nghiệp là tôi cảm nhận được như thế. Có lẻ là vì tính chất công việc, nên ai đã một lần thử vào vị trí đấy, bạn sẽ hiểu. 


Nó bắt đầu từ sự thay đổi của chính chúng ta, ban đầu là sự thay đổi suy nghĩ, khi khởi nghiệp, suy nghĩ của bạn chắn chắc sẽ khác, bạn dành nhiều thời gian hơn cho công việc, có khi một ngày, thời gian chi phối cho công việc đã lên tới 20/24 giờ.

Suy nghĩ khác, dẫn đến cách tư duy, nói chiện cũng sẽ khác, bạn máu lửa hơn, mạnh mẽ hơn, tham vọng hơn, khát khao hơn, chính những cái đó nó khiến bạn nói và hành động, khiến nhiều bạn bè cũ trở nên lạ lùng, không hiểu bạn nói gì, nói bạn chém gió, bạn nói rằng, tao sẽ giàu, tao sẽ thành công, tao sẽ mua nhà, tao kiếm tiền nhiều... dẫn đến không hợp trong cách nói chiện.

Bạn dành thời gian cho công việc, thời gian đến bản thân còn ít, huống chi là thời gian để đi chơi, gặp gỡ bạn bè như xưa, rồi theo thời gian, bạn sẽ mất dần những người bạn ấy. Thời gian này, bạn sẽ cô đơn, nhưng ngắn thôi, bởi sau đó lực hút khiến bạn gặp được những người bạn mới, cùng luồng suy nghĩ, cùng cảm hứng, chúng ta lại có những người bạn mới trong cuộc hành trình.

Thái độ lý trí với những quyết định, thường đa phần, những người làm tính chất công việc này, họ thuộc nhóm người mạnh mẽ, gây ảnh hưởng, họ quyết định theo tính chất công việc, hiệu quả mới là điều họ cần, tính cách mạnh mẽ ấy khiến những con người xung quanh đôi lúc cảm thấy khó chịu.

Tôi bắt đầu, có nhân viên, một, rồi hai, rồi nhiều lên, tôi hiểu được rằng, doanh nghiệp mình đang nhỏ, muốn phát triển thì mình không được quá thân với nhân viên, tất nhiên giữ mình và nhân viên sẽ có một khoảng cách gọi là quyền lực, không phải gì to tác lắm, nhưng đó là khoảng cách của những quyết định. Nếu làm việc một thời gian, mà nhân viên lờn với mình, thì coi như công ty đó sắp bước vào giai đoạn khó khăn, bởi các quyết định bạn đưa ra, luôn có tính ì từ những nhân viên thân thuộc đó.

Bạn yêu nhân viên không? tất nhiên là có, tôi rất quý mến họ, tôi sẽ tìm mọi cách, nổ lực để giúp họ, tôi thầm cảm ơn những đóng gốp của họ, nhưng chắc chắn rồi, tôi sẽ không thể hiện ra, sự yêu mến đó như những người bạn thân thiết. Đơn giản đó là vì tính chất công việc.

Lãnh đạo lại cô đơn, trong môi trường công ty.

Còn đối với gia đình, tất nhiên trong lúc này, gia đình chính là nơi yên bình nhất để ta trở về, để thư giãn, nơi bình yên ít ỏi để tiếp thêm sức mạnh cho ta vượt qua. Nhưng thời gian chúng ta dành cho gia đình trở nên ít ỏi hơn lúc nào hết.


Người lãnh đạo lại cô đơn.

Vậy cô đơn có phải là điều họ muốn, không! với tôi là không, nhưng tôi biết chấp nhận, chấp nhận để vượt qua những cảm giác không thoải mái ấy, đó là một nấc để những người lãnh đạo phải vượt qua, phía trước là cả sứ mệnh. Đôi khi lãnh đạo là phải vậy.

Họ luôn có một trái tim, một trái tim luôn yêu thương và khao khát mạnh liệt, nhưng họ luôn biết cách thể hiện và mạnh mẽ vượt qua những cảm xúc ấy.

Nguyễn Đình Chính


CƠ DUYÊN NÀO ĐƯA BÁNH CUỐN TÂY SƠN PHÁT TRIỂN


Ý tưởng mang Bánh cuốn Tây Sơn thực sự bắt đầu, khi vào năm 2014, tôi thuyết phục được một người thầy, chính là người thầy trong trường đại học của tôi. Tôi có được 60 triệu vồn đầu tiên cho ý tưởng ấy. Mọi việc tiến hành không thuận lợi như tôi nghĩ. Sau 6 tháng cầm cự, tôi chính thức phải dừng lại, vì bế tắc trong việc tìm khách hàng và đưa Bánh cuốn Tây Sơn đến với khách hàng Sài Gòn.

 

Thời gian đó, thật sự khủng hoảng với một người trẻ như tôi, là gáo nước lạnh dội vào ý tưởng đó. Tôi bắt đầu đi làm công ty, để trấn an được tinh thần của mình. Bình tĩnh, ngẫm nghĩ tại sao lại thua như thế. Nếu bỏ cuộc, thì công sức ban đầu của tôi sẽ tiêu tan. Tám tháng làm công ty, là khoảng thời gian tuyệt vời để tôi rút ra bài học và bắt đầu lại hành trình. Nhất định Bánh cuốn Tây Sơn sẽ nở rộ tại Sài Gòn.

 

 

Tôi hiểu được rằng, để món ăn ra khỏi ao làng, chính tôi phải là người làm được, tôi phải tạo được làn sóng để thu hút bà con quê tôi, những người đam mê kinh doanh cùng tôi mang món ăn đấy chính thức bước ra khỏi làng quê Bình Định. Tôi không chọn cách âm thầm làm, âm thầm thực hiện, mà tôi chọn cách truyền thông tích cực, mang tới những điều tuyệt vời. Tin tức của tôi nhanh chóng được lan truyền, thu hút rất nhiều người chú ý tới món ăn quê hương này, và chạm tới trái tim của nhiều người. Họ bắt đầu kinh doanh món ăn quê hương và gốp phần đưa tên tuổi nó chính thức vượt ra khỏi ao làng.

 

Nhiều người, hỏi tôi, tại sao lại muốn nhiều người làm món ăn này, sự cạnh tranh sẽ tăng cao khi tôi truyền thông như vậy. Sau một thời gian, từ khi trên google không có một từ khóa, hay trang web nào chuyên về món này. Thì hôm này, tràn ngập các hình ảnh, trang web, tin tức nói về món ăn Bánh cuốn Tây Sơn này..Tôi tin chắc rằng, món ăn này trong một tương lai, sẽ xuất hiện khắp nơi, không chỉ ở Sài Gòn này, mà là cả đất nước Việt Nam, vượt ra khỏi Việt Nam chỉ là vấn đề của thời gian.

 

Niềm tin ở đâu, để tôi mang hương vị ấy ra khỏi ao làng, một mình tôi ư. Tất nhiên là không phải mình tôi. Đó là khách hàng, những người con Xứ Nẫu, những người thầy, những anh chị đồng hương, đang âm thầm giúp đỡ tôi. Họ nhắc nhở tôi, họ chỉ tôi cách làm, chỉ tôi có trách nhiệm với hai từ " Tây Sơn". Họ sẵn sàng giành ra thời gian quý báu của mình để ngồi và chỉ cho tôi cách làm, cách đi. Họ cho tôi hiểu rõ hơn về nguồn gốc, lịch sử và giá trị của món ăn đấy. 

 

Cảm ơn!!!!

 

Cũng chính nhờ Bánh cuốn Tây Sơn, tôi kết nối được rất nhiều anh chị, cô chú đồng hương, những người đã xa quê từ khi tôi chưa chào đời, nhưng họ vẫn luôn nhớ về quê hương, trong nhà lúc nào cũng có ràng bánh tráng, những đặc sản bình dị, nhưng rất nỗi thân thuộc của người con Xứ Nẫu. 

 

Đến nay, thấm thoát đã 4 năm trôi qua, quãng thời gian tiếp theo sẽ là sự lớn mạnh và phát triển của Bánh cuốn Tây Sơn. Chúng tôi luôn kêu gọi sự hợp tác để phát triển món ăn này, miễn là bạn cho chúng tôi thấy được sự tâm huyết của bạn dành cho công việc này.

 

Nguyễn Đình Chính.